“Xin lỗi, thuộc hạ sai rồi.”

Ta vừa tới cạnh giường đã lập tức quỳ xuống, động tác dứt khoát không chút do dự.

Đám thái y xung quanh đều bị ta dọa cho gi/ật mình, Lý thái y suýt đ.á.n.h rơi bát t.h.u.ố.c trong tay.

“Thuộc hạ không nên tự ý trốn ra ngoài, càng không nên chưa có mệnh lệnh đã tự tiện tới Liêu Thành.”

Ta cúi đầu thật thấp, giả vờ kiểm điểm vô cùng sâu sắc.

Thấy Hoàng Phủ Tương Nghi nửa ngày không nói, ta lén ngẩng đầu muốn nhìn tình hình.

Không ngờ vừa ngẩng lên đã đối diện thẳng với ánh mắt ngài ấy.

Trong mắt Hoàng Phủ Tương Nghi có thứ cảm xúc ta hoàn toàn không hiểu.

“Đứng lên. Dưới đất lạnh.”

Hoàng Phủ Tương Nghi nói xong lại nhắm mắt, nhưng mày càng nhíu sâu.

“Khụ…”

Đột nhiên, ngài ấy đưa một tay ôm ngựk, tay kia chống mép giường rồi phun ra một ngụm m/áu.

“Vương gia!”

Thanh Diệp lập tức biến sắc.

“Mục thần y, chuyện này là sao? Vì sao Vương gia lại hộc m/áu?”

Mục Phong bắt mạch cho Hoàng Phủ Tương Nghi rồi nói:

“Không sao. Gần đây uất kết trong lòng, vừa rồi lại nóng gi/ận công tâm nên mới phun m.á.u bầm trong cơ thể ra ngoài.”

Ta hít sâu một hơi.

Không sao là tốt.

Ta còn tưởng mình vừa trực tiếp chọc Nhiếp Chính Vương tức c.h.ế.t.

Nếu thật sự như vậy, cho dù có chín cái đầu cũng chẳng đủ để ch/ém. Đừng nói Hoàng đế, chỉ riêng đám đại thần ngoài kia cũng có thể x/é x/ác ta thành trăm mảnh.

Mục Phong nói tiếp:

“Gần đây không được lao lực. Th/uốc mỗi ngày ta sẽ sai người mang tới, bên cạnh nhất định phải có người trông. Có bất kỳ tình huống gì thì lập tức tới tìm ta.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn ta, trong ánh mắt mang theo ý hỏi.

Ta lập tức ra sức nháy mắt.

Ý rất rõ ràng.

Mau c/ứu ta ra ngoài!

Nói thừa.

Bây giờ không nhân lúc Hoàng Phủ Tương Nghi đang yếu mà chạy, chẳng lẽ phải đợi ngài ấy khỏe lên rồi mới để ngài ấy tính sổ với ta sao?

Cứ tránh xa vài ngày trước, đợi ngài ấy nguôi gi/ận rồi quay lại sau.

“Tiêu Cẩm ở lại.”

Hoàng Phủ Tương Nghi đột nhiên lên tiếng.

“Thanh Diệp, ngươi dẫn người tiếp tục điều tra manh mối.”

Ngài ấy đưa lệnh bài cho Thanh Diệp.

“Để lại bốn thân vệ, số còn lại đều mang đi.”

“Vâng.”

Thanh Diệp nhận lệnh bài, liếc ta một cái rồi không quay đầu mà đi luôn.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn mà trong lòng tan nát.

Thanh Diệp!

Ngươi cứ thế bỏ ta lại thật sao?

Tình nghĩa cùng vào sinh ra t.ử bao năm giữa chúng ta cứ thế tan vỡ rồi?

“Các ngươi cũng lui xuống đi.”

Ta dính sát vào góc tường, một cử động nhỏ cũng không dám, chỉ nhìn từng người một đi khỏi phòng.

Cho tới khi trong phòng chỉ còn lại hai chúng ta, ngay cả thở mạnh ta cũng không dám.

“Qua đây.”

Hoàng Phủ Tương Nghi ngoắc tay.

“Để bổn vương nhìn ngươi cho kỹ.”

Ngài ấy ra hiệu cho ta ngồi xuống cạnh giường.

“Không sao, đừng sợ. Đã điều tra rõ rồi, không phải dị/ch bệ/nh, là có người hạ đ/ộc.”

Ta không dám từ chối, chỉ có thể dịch tới mép giường rồi cẩn thận ngồi xuống.

“Hạ đ/ộc?”

“Ừm.”

Hoàng Phủ Tương Nghi gật đầu.

“Có người bị nghi ngờ chưa?”

Ta hỏi.

“Có.”

“Vậy khoảng bao lâu nữa mới bắt được hung thủ?”

“Không biết, còn phải tìm chứng cứ.”

“Ồ…”

Ta do dự một chút rồi hỏi:

“Vậy Vương gia là cố ý trúng đ/ộc sao?”

“Phải.”

Hoàng Phủ Tương Nghi nhìn ta.

“Sao hôm nay lắm vấn đề vậy? Bổn vương còn chưa hỏi tội ngươi, ngươi ngược lại đã hỏi bổn vương trước.”

Khóe môi ngài ấy khẽ cong, giọng cũng dịu hơn một chút.

“Lần sau không được tự tiện chạy nữa.”

“Bổn vương rất lo.”

Ta im lặng một lúc rồi hỏi câu cuối cùng:

“Vậy… chúng ta trước đây có phải từng quen nhau không?”

“Ý ta là ba năm trước.”

Ta chăm chú quan sát sắc mặt Hoàng Phủ Tương Nghi, không muốn bỏ lỡ bất cứ thay đổi nhỏ nào.

Ngài ấy mở mắt, nhìn ta thật sâu.

“Sau này ngươi sẽ biết.”

“Hôm nay bổn vương mệt rồi. Cẩm Nhi cũng nghỉ sớm đi.”

Sau khi hầu Hoàng Phủ Tương Nghi ngủ, ta nằm trên chiếc giường bên cạnh nhưng trằn trọc thế nào cũng không ngủ được.

Nhìn phản ứng vừa rồi, chúng ta trước đây hẳn thật sự quen nhau.

“Sau này sẽ biết” nghĩa là hiện tại vẫn chưa tới lúc nói.

Rốt cuộc là chuyện gì?

Phiền c.h.ế.t mất!

Tới Liêu Thành lâu như vậy mà ta vẫn chẳng tìm lại được chút ký ức nào.

Ba ngày sau.

“Vương gia, đã tìm được chứng cứ.”

“Nhưng người đang ở Lý phủ. Lý Tĩnh vừa sai người đưa thiệp, mời ngài tới làm khách.”

Thanh Diệp vội vàng chạy vào, đưa thiệp cho Hoàng Phủ Tương Nghi.

“Vương gia, thuộc hạ không đề nghị ngài đi. Đây rõ ràng là Hồng Môn yến.”

Hoàng Phủ Tương Nghi mở thiệp nhìn qua một lần rồi khép lại, đưa cho ta.

“Đi.”

“Cứ theo kế hoạch ban đầu.”

Ta vuốt tấm thiệp trong tay rồi nói:

“Ta cũng đi cùng ngài. Có ta ở bên cạnh, ít nhất cũng thêm một người tiếp ứng, an toàn hơn.”

“Ngươi ở lại.”

“Hiện giờ vẫn chưa biết tình hình cụ thể. Bổn vương không quen Liêu Thành, không chắc có thể bảo vệ được ngươi.”

“Không, ta muốn đi.”

“Ta cũng biết võ công, thời khắc quan trọng biết đâu lại có tác dụng.”

Ta tiếp tục phân tích:

“Quan trọng nhất là phía Lý gia trước đây chưa từng gặp ta, không biết lai lịch của ta. Nếu thật sự muốn ra tay, bọn họ cũng phải cân nhắc thêm.”

“Cẩm Nhi, nghe lời.”

Hoàng Phủ Tương Nghi đưa tay chỉnh lại mái tóc hơi rối của ta.

Ta nhìn thẳng vào mắt ngài ấy, kiên quyết nói:

“Nếu ngài không cho ta đi, ta sẽ tự lén đi.”

“Ngài nói xem, là ta tự lén theo nguy hiểm hơn, hay ngoan ngoãn đi bên cạnh ngài an toàn hơn?”

Buổi tối, ta ngồi bên cạnh Hoàng Phủ Tương Nghi.

Phía dưới là mấy người ta không quen, người ngồi đầu hẳn chính là Lý Tĩnh mà bọn họ nhắc tới.

Ta ghé sát tai Hoàng Phủ Tương Nghi, nhỏ giọng nói:

“Nếu lát nữa xảy ra nguy hiểm, ta sẽ đoạn hậu cho ngài.”

Hoàng Phủ Tương Nghi lập tức đưa tay vòng quanh eo ta, kéo cả người vào lòng.

“Yên tâm đi, Cẩm Nhi.”

“Nhìn tình hình hiện tại, tối nay sẽ không có chuyện gì. Bọn họ vẫn chưa tới mức phải liều c.h.ế.t một phen.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
8 Người lùn Chương 8
12 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bảo bảo Đông Bắc đưa tôi về nhà họ Chu

Chương 7
Để nhường chỗ cho ánh trăng sáng của Tam gia dọn vào biệt thự, tôi nhận tiền bồi thường, xách hành lý ra sân bay, thậm chí đã hẹn xong là xuống máy bay sẽ đi phá thai ngay. Vừa định bước vào cửa an ninh, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói đậm chất Đông Bắc vang lên: "Ối giời ơi! Mẹ ơi! Đừng đi! Mẹ bay chuyến này là vứt đi mấy ngàn tỉ đấy!" "Chu Tam gia trông có vẻ tài giỏi, thực ra bệnh viện đã nói từ lâu rồi, cả đời này ông ta định sẵn là tuyệt hậu! Trên đời này chỉ còn mỗi mình con là mầm độc duy nhất thôi!" "Cô ánh trăng sáng kia căn bản không có ý tốt! Cô ta chỉ chờ ông già họ Chu chết để nuốt trọn gia sản thôi!" "Mẹ, mau quay đầu lại! Cầm chắc đống gia sản này trong tay, sau này cả giới giải trí đều phải nhường đường cho chúng ta, thế mới gọi là có mặt mũi chứ!" Tôi siết chặt vé máy bay, đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu. Chỉ còn lại một mầm độc duy nhất? Gia sản mấy ngàn tỉ của nhà họ Chu... tương lai đều thuộc về hai mẹ con tôi sao? Tôi xé đôi vé máy bay, cúi đầu đặt tay lên bụng. Con à, con tính toán không sai chút nào. Đây đâu phải mang thai bình thường, rõ ràng là trong bụng mẹ đang mang theo một tiểu tổ tông biết đẻ ra tiền. Đi thôi, mẹ đưa con quay về giữ lấy gia sản!
Báo thù
Hiện đại
Dị Năng
0
Mầm non nhỏ Chương 7