Vượt Núi Băng Sông

Chương 11

28/09/2025 16:23

Chu Việt hỏi đến gần sáng mới chịu ngủ.

Tôi vốn mất ngủ mấy hôm nay, trả lời đến kiệt sức rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi đang nằm trong vòng tay Chu Việt, quần áo nhầu nhĩ. Trên ng/ực chàng lốm đốm vết cào.

Tôi hoảng hốt định kiểm tra tình hình. Vừa cựa quậy, Chu Việt đã mở mắt. Ánh mắt lờ đờ vì say chuyển thành lạnh lùng.

Tôi lên tiếng dò hỏi: "Tối qua..."

Chưa dứt lời, Chu Việt đột nhiên ôm mông, dáng điệu kỳ quặc.

Tất cả đã rõ. Hóa ra tối qua tôi hung hãn thế sao?

Giọng chàng khàn đặc đầy hối lỗi: "Anh nhớ hết chuyện tối qua rồi."

"Em đ/á anh rơi khỏi giường là đúng."

Tôi: ?

Đừng nói là mông chàng nứt vì bị tôi đ/á...

Đúng như dự đoán.

Đưa Chu Việt đi khám - xươ/ng c/ụt rạn nứt. Bác sĩ chính là anh trai Giang Lâm còn đang hậm hực vì chuyện tối qua.

Trong phòng bệ/nh, anh lạnh lùng đọc kết quả: "Ồ, chẳng phải đã nói cong người thì đ/au đớn lắm, tao không chịu nổi sao?"

"Sao mày 'chịu đựng' cảm giác nứt xươ/ng c/ụt thế này?"

Anh tôi đ/ập vai Chu Việt cười nhạt: "Thằng này, việc thẳng lại giao hết cho mày nhé!"

Nhìn vẻ mặt đông cứng của Chu Việt, tôi nhịn cười không nổi. Quả báo ứng nhãn tiền.

Nhưng anh tôi bỗng chọt vào tai tôi thì thầm: "Đúng là em trai tao, hóa ra là công!" rồi huýt sáo bỏ đi.

Tôi: ...

Muốn đại nghĩa diệt thân quá đi.

Anh trai vừa đi, Chu Việt đã chớp mắt nhìn tôi. Vẻ lạnh lùng tan biến, thay vào đó là ánh mắt bất an: "Tối qua em nói thật chứ?"

Tôi suy nghĩ giây lát: "Nói nhiều quá không nhớ hết. Nhưng nếu là chuyện anh lén trèo giường hôn em... thì em biết từ lâu rồi."

Mắt Chu Việt thoáng hoảng lo/ạn, vội lấy lại vẻ điềm tĩnh giả bộ: "Gì cơ? Anh không hiểu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm