Đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên một tiếng động lớn.

Quá đột ngột, làm tôi gi/ật b/ắn mình.

Tôi vô thức quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy Bùi Uyên đang ngồi đó với sắc mặt u ám, bên cạnh là Tân Nhạc với gương mặt đầy vẻ khó hiểu và bàng hoàng.

Cách chân họ không xa, một mô hình cơ giáp bị rơi vỡ đến mức gần như không còn hình dạng.

Thật xui xẻo, tôi còn chẳng nhận ra người ngồi phía sau mình lại là kẻ này.

Tôi vô thức nhíu mày, định quay đi không thèm để ý tới.

Thì nghe thấy Bùi Uyên nói: "Tân Vãn, bây giờ cậu đổi nhóm vẫn còn kịp."

"Tại sao tôi phải đổi?" Tôi đáp: "Nhóm của chúng tôi vốn dĩ đã hoàn hảo không tì vết rồi."

Bùi Uyên cười khẩy: "N/ão cậu hỏng rồi à? Ở bên cạnh thứ phế vật như thế thì có kết quả gì chứ."

"Phế vật là anh mới đúng."

Biểu cảm của tôi lạnh đi: "Trong các bài huấn luyện đối kháng mô phỏng suốt ba năm kể từ khi nhập học đến nay, anh chưa bao giờ thắng được bạn trai tôi. Sao còn mặt mũi mà ở đây sủa bậy thế?"

Sắc mặt Bùi Uyên thay đổi, anh ta cứng miệng chuyển chủ đề: "Tóm lại là hai người không hợp nhau."

"Kiểu Alpha mà cậu thích vốn dĩ không phải thế này."

Lục Dữ Vọng không nói gì, nhưng lặng lẽ nắm lấy tay tôi.

Ở góc độ này, người khác không nhìn thấy.

Nhưng trong giảng đường bậc thang, Bùi Uyên ngồi ngay sau chúng tôi lại nhìn thấy rõ, khóe miệng anh ta trĩu xuống, ánh mắt tối sầm lại.

Nghe những lời trơ trẽn đó, tôi gần như tức đến bật cười.

Tôi phản bác: "Có phải anh bị mất trí rồi không?"

"Tôi thích kiểu Alpha như thế nào, sao anh lại biết?"

"Tôi tìm ai làm bạn trai thì liên quan gì đến anh?"

"Anh là người dưng nước lã, dựa vào cái gì mà chỉ trỏ vào tôi?"

Bùi Uyên nghẹn lời, biểu cảm trên mặt cứng đờ.

Tân Nhạc bên cạnh gượng cười, cố gắng bù đắp cho anh ta: "Anh, A Uyên chỉ là muốn nhắc nhở anh thôi."

"Dù sao anh cũng là anh trai của em mà."

Tôi nhìn bằng ánh mắt mỉa mai, quay người lại, không thèm đoái hoài đến họ nữa.

Tôi nói nhỏ với Lục Dữ Vọng: "Sau này tránh xa họ ra. Hai người này không bình thường đâu."

Anh ấy gật đầu.

Ánh mắt nhìn tôi mang theo vẻ xin lỗi.

Tôi biết anh ấy đang cảm thấy áy náy vì nghĩ rằng chính vì mình mà tôi phải chịu ấm ức.

Nhưng thực ra chuyện này hoàn toàn là vấn đề của Bùi Uyên, chẳng liên quan gì đến anh ấy cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tác giả ẩn danh bước vào cuộc đời tôi

Chương 11
Quản trị viên cộng đồng Kiều Dĩ Đường đã hợp tác với họa sĩ minh họa ẩn danh Độ Bạch được hai năm. Mãi đến lần hẹn gặp đầu tiên, cô mới phát hiện đối phương chính là Cố Hành Xuyên, người đứng đầu thương hiệu đối thủ mà công ty cô đang chuẩn bị tấn công. Khi các bản thảo bài đăng, liên kết cấp quyền và những cuộc trò chuyện riêng tư dần bị hé lộ, vấn đề nan giải thực sự không nằm ở việc ai thắng trong cuộc chiến thương hiệu, mà là tài khoản Độ Bạch ngay từ đầu đã mang mục đích thu thập bằng chứng về các hành vi tiếp thị ác ý. Dĩ Đường buộc phải đưa ra quyết định: liệu có nên đánh đổi sự tin tưởng cá nhân để lấy một công việc ổn định, đồng thời cô cũng phải định nghĩa lại thế nào là tự nguyện đến gần một người khi sự yêu mến và cảm giác bị lừa dối cùng tồn tại.
0