Tôi thật oan uổng quá!

Tôi chẳng làm gì x/ấu, còn làm mấy bài toán.

Nhưng Giang Kiến Xuyên như đi/ếc vậy, giải thích gì cũng không nghe.

Anh chỉ nhớ mỗi cơ bắp của thằng hai, và ảnh thằng hai ôm tôi.

“Điền Diệc Kỳ, em ba lòng bảy dạ như vậy sao?”

“Vừa nói thích anh, quay đầu đã đi khách sạn với người khác!”

Tôi bị anh đ/è trên giường, không nhúc nhích được.

“Hắn có bạn trai, hắn và thằng ba là một cặp.”

Giang Kiến Xuyên tiếp tục nổi đi/ên.

“Biết mình là người thứ ba còn cố làm người thứ ba, lễ nghĩa liêm sỉ của em đi đâu rồi?”

Anh x/é toạc chiếc áo sơ mi trắng trên người để lộ ra cơ bắp trắng nõn săn chắc, rồi kéo tay tôi sờ lên người mình.

“Em thích như thế này đúng không? Em sờ thử xem, anh không kém hắn!”

Sao nói mãi không nghe nhỉ?

Tôi cũng nổi gi/ận.

“Giáo sư Giang, anh có thể bình tĩnh một chút không? Anh cũng chỉ là giáo sư của em!”

Cả người Giang Kiến Xuyên đột nhiên cứng nhắc.

Anh nhìn tôi, mãi sau tiếng thở dốc nặng nề mới lắng xuống, trong mắt anh thoáng qua vẻ tự giễu.

Anh buông tay, không đ/è lên ng/ười tôi nữa.

“Ừ, anh chỉ là giáo sư của em.”

Anh lẩm bẩm: “Anh không có tư cách nổi gi/ận.”

Ánh nắng chiếu rọi, khóe mắt anh hơi đỏ.

Tôi bỗng thấy chua xót.

Tôi ngồi dậy, dịu dàng đặt tay lên vai anh.

“Em không có ý đó.”

Anh quay mặt đi: “Em nói đúng…”

“Giang Kiến Xuyên!”

Tôi ngắt lời anh, “Không ai quy định chúng ta không thể ở bên nhau.”

“Không phải diễn ‘Thần Điêu Đại Hiệp’, anh không phải Tiểu Long Nữ, em cũng không phải Dương Quá.”

“Hơn nữa em sắp tốt nghiệp rồi, anh cũng không thiên vị để em được điểm cao, vậy chúng ta yêu nhau thì sao chứ?”

Giang Kiến Xuyên hơi xúc động, một lúc sau anh lại cụp mắt.

“Con đường này không dễ đi đâu, đừng bốc đồng.”

Tôi ôm lấy mặt anh, bắt anh nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Chuyện cả đời thì không ai nói trước được, nên em sẽ không dễ dàng hứa hẹn.”

“Nhưng ngay lúc này đây, em chắc chắn mình thích anh, anh là người đầu tiên khiến em rung động.”

“Em thừa nhận trước đây em sợ người đồng tính, nhưng nếu là anh, em sẵn sàng thử.”

Giang Kiến Xuyên im lặng hồi lâu, anh vòng tay qua eo tôi, từ từ siết ch/ặt.

“Em nghĩ kỹ đi, nếu trêu chọc anh, sau này anh sẽ không dễ dàng buông tay đâu.”

Trái tim tôi lại đ/ập rộn ràng.

Tôi ngửi mùi hương dễ chịu trên da anh, tôi tiến lại gần hôn anh.

“Vậy thì đừng buông tay.”

Khoảnh khắc chúng tôi quấn quýt, hệ thống đang trục trặc đột nhiên sống dậy.

“Gặp dị thường, các ký chủ lưu ý, lập tức trở về thế giới thực.”

“Đếm ngược: 5, 4, 3,…”

Cơ thể tôi đột nhiên trở nên mờ ảo.

Dù tôi cố gắng vùng vẫy thế nào thì cũng bị một lực hút vô hình kéo vào một thời không khác.

Đồng tử của Giang Kiến Xuyên co lại, anh dùng sức ôm ch/ặt eo tôi, nhưng chỉ ôm được hư vô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trước giờ livestream, có người mạo danh tôi dùng thủ ngữ để tỏ tình

Chương 11
Nữ phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu Lâm Tri Hạ cùng bạn trai là đạo diễn livestream Tạ Dư Hàng đang cùng nhau chuẩn bị cho một chương trình phát sóng trực tuyến công ích không rào cản. Trong buổi tổng duyệt, tài khoản phiên dịch của cô bất ngờ xuất hiện một đoạn tỏ tình công khai mà cô chưa từng thực hiện. Sau khi truy vết mã thời gian 42 giây, góc quay ngôn ngữ ký hiệu và thẻ nhắc lời gốc, cô phát hiện đoạn tỏ tình đó đã thay thế một cách chính xác lời khai của người được phỏng vấn vốn đã bị nhà tài trợ yêu cầu xóa bỏ. Điều khó chấp nhận hơn cả là Tạ Dư Hàng không chỉ biết về màn cầu hôn này mà còn từng định dùng nó để cứu vãn tỷ suất người xem, đồng thời dưới áp lực đã mặc nhiên cho phép việc cắt ghép, chỉnh sửa. Trước khi chương trình chính thức lên sóng, Tri Hạ phải đưa ra quyết định: bảo vệ chương trình, giữ gìn hôn ước, hay là trả lại tiếng nói đã bị đánh cắp cùng câu trả lời của chính mình cho người trong cuộc.
0