Tình trạng của tôi lúc tốt lúc x/ấu. Khi đột ngột tỉnh táo, nhận ra mình đã làm những chuyện ngốc nghếch, tôi cũng thấy hối h/ận. Nhưng tôi chưa bao giờ vứt bỏ hay tiêu hủy tờ giấy cũ kỹ ấy. Bởi vì nếu làm thế, đồng nghĩa với việc khi tôi quên hết mọi thứ một lần nữa, tôi sẽ hoàn toàn quên mất Khuông Dã.
Tôi không dám nghĩ đến cảm giác trống rỗng đ/áng s/ợ đó. Vì vậy tôi rất nghe lời bác sĩ, hy vọng dùng t.h.u.ố.c để kiểm soát bản thân không làm những chuyện đi/ên rồ nữa. Nếu hiệu nghiệm, tôi có thể lặng lẽ c.h.ế.t đi. Khuông Dã sẽ dần quên tôi, theo đuổi ước mơ của mình và sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn. Còn tôi sẽ nhớ về anh, nhớ về người duy nhất đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời đơn đ/ộc và tẻ nhạt vì ba mẹ mất sớm của mình.
Vẹn cả đôi đường. Thế nhưng tôi vẫn làm hỏng bét cả rồi.
Tôi nhìn gương mặt đ/au khổ của Khuông Dã, thầm nghĩ như vậy.
13.
Cuối cùng Khuông Dã không mang theo bất cứ thứ gì trong phòng tôi cả. Anh chỉ viết thêm chữ lên tờ giấy cũ kỹ ấy, rồi cất kỹ trong người.
Trước lúc tôi hạ huyệt, Khuông Dã đã ở bên di thể của tôi rất lâu. Anh nói trong bóng tối: "Hứa Tinh Chu, sau này anh sẽ chẳng đi đâu cả, ngày ngày ở bên cạnh em."
"Nhưng em đã c.h.ế.t rồi, sẽ sớm rời khỏi nơi này thôi." Tôi nói, trong lòng không hề thấy quyến luyến.
Ra đi, đồng nghĩa với việc sẽ quên hết tất cả những gì hằng ghi nhớ. Em phải quên anh rồi, Khuông Dã ạ. Như vậy mới công bằng. Như vậy, em mới không bao giờ quay đầu tìm anh thêm lần nào nữa.
Nhưng anh lại nói: "Hứa Tinh Chu, anh sẽ không bao giờ quên bất cứ chuyện gì liên quan đến em nữa."
Khuông Dã xây cho tôi một ngôi m/ộ rất lớn. Ngày an táng, tôi cảm thấy mình cuối cùng cũng sắp phải rời đi rồi.
Khuông Dã chẳng biết bằng cách nào đã tìm lại được miếng ngọc bình an đó, đeo lại lên cổ mình. Anh tựa lưng vào bia m/ộ của tôi, lấy tờ giấy cũ được nâng niu cẩn thận ra.
Linh h/ồn tôi sắp tan biến. Tôi nhìn thấy dòng chữ trên đó:【Phải yêu đương với Khuông Dã mới được!】
【Được thôi, Hứa Tinh Chu.】
[Hết]
Xem một bộ sủng hài của nhà mình trên Dammy để chữa lành nha các bạn ơi:
SAU KHI NỘP ĐƠN XIN NGHỈ VIỆC VỚI TÊN SẾP "MIỆNG MỒM ĐỘC ĐỊA”
Không chịu nổi sự áp bức từ Sếp vừa đ/ộc miệng vừa cuồ/ng công việc, tôi dứt khoát nộp đơn xin nghỉ việc.
Ngày từ chức, Sếp mang vẻ mặt không mấy vui vẻ chặn đường tôi ngay tại nhà.
"Châu Úc, cậu phải hiểu rằng mức lương tôi trả cho cậu là cao nhất trong cái ngành này đấy."
Tôi đương nhiên hiểu, nhưng tôi thực sự chịu đủ rồi. Lương tháng ba mươi triệu là cao lắm sao? Cao đến mức cho phép anh ta thích làm gì thì làm trên đầu trên cổ tôi chắc?
Tôi chẳng thèm đáp lời, chỉ giơ ngón tay giữa về phía anh ta.
Một tháng sau, anh ta tìm thấy tôi khi tôi đang bận tối tăm mặt mũi như một con cù quay: "Theo tôi về đi, chuyện trước kia tôi không chấp nhất nữa."
Tôi cười lạnh, ngó lơ anh ta.
Anh ta nghiến răng, sa sầm mặt mày, "Cậu nhất định phải làm cái việc này sao, công việc lương tháng ba triệu rưỡi thì có gì hay ho mà làm?"
Tôi lập tức nhảy dựng lên: "Anh coi thường ai đấy?"
Tôi ưỡn thẳng lưng, gằn từng chữ một: "Trừ hết bảo hiểm xã hội các thứ rồi, mỗi tháng tôi còn tận bốn triệu ba trăm hai mươi lăm ngàn tám trăm sáu mươi đồng cơ đấy."
Chương 1:
1.
Tôi và Hoắc Kiêu trở mặt vào một đêm hết sức bình thường.
12h đêm, tôi vừa hoàn thành xong đống tài liệu phải nộp thì nhận được thông báo đi công tác từ Hoắc Kiêu.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn với vẻ bình thản đến c.h.ế.t chóc trong hai giây, rồi điện thoại của Hoắc Kiêu vang lên như một lá bùa đòi mạng.
Là một người thuộc nhóm INFJ với mức năng lượng thấp, tôi thực sự sắp tan nát đến nơi rồi.
Một vị đại lão tràn trề năng lượng như anh ta sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đ/au của những "NPC m.á.u giấy" như chúng tôi – loại người mà chỉ cần cử động một chút thôi là đã thấy mất nửa mạng sống.
Tôi mệt mỏi nhìn cái điện thoại đang rung bần bật trước mặt, trong lòng không ngừng đấu tranh, cuối cùng, tôi nghiến răng cầm máy bắt máy như thể đã hạ quyết tâm lớn lắm.
Giọng nói trầm thấp của Hoắc Kiêu vang lên bên tai, anh ta ra lệnh với vẻ không thể chối cãi như một vị Đế vương, "Thu xếp đồ đạc, ba phút sau xuống lầu."
Dựa vào sự ăn ý suốt bao năm qua, tôi biết hiện tại anh ta đã chờ sẵn ở dưới lầu rồi.
Tôi liếc nhìn đống quần áo cả tuần chưa giặt chất trên sofa, những vết dầu mỡ đã đóng cặn trong bếp, và chiếc tivi cứ định sửa mãi mà chẳng có thời gian, nỗi oán h/ận trong lòng càng lúc càng dâng cao.
Với tư cách là người thừa kế của Tập đoàn Hoắc thị, dưới tay Hoắc Kiêu có không ít trợ lý thư ký, nhưng cái người này cứ hễ thấy tôi rảnh rỗi là không chịu nổi.
Anh ta tăng ca lúc nào thì tôi chỉ được tan làm lúc đó, ngay cả đi công tác lần nào anh ta cũng chỉ chọn mỗi mình tôi.
Tôi biết anh ta chính là gh/en tị, gh/en tị vì tôi khéo ăn khéo nói hơn, được lòng các đồng nghiệp nữ trong công ty hơn anh ta.
Mỗi lần anh ta nhìn thấy đám chị em vây quanh tôi, cái mặt anh ta thối đến mức đứng xa cũng ngửi thấy mùi.
Cái gã đàn ông hẹp hòi tâm cơ này nhất định là muốn vắt kiệt tinh lực của tôi, biến tôi thành một con m/a lôi thôi nhếch nhác, mài giũa tôi để tôi không thể cản đường đào hoa của anh ta nữa.
Thật là một tiểu nhân nham hiểm.
Càng nghĩ, lửa gi/ận trong lòng càng bùng ch/áy dữ dội.
Nhịn không nổi nữa, tôi sẽ không ki/ếm tiền cho cái loại cấp trên chuyên đi "giày xéo" mình nữa, tôi muốn nghỉ việc.
Nghĩ là làm, tôi hỏa tốc đòi từ chức ngay trong điện thoại, tiện thể làm nh/ục Hoắc Kiêu một trận ra trò.
"Cái đồ đàn ông hẹp hòi bụng dạ héo hon nhà anh, cái tâm địa bé bằng hạt mắt muỗi thì chuẩn bị tinh thần mà mọc trĩ đi. Để tôi xem lúc anh vào bệ/nh viện c/ắt trĩ bị bác sĩ cười nhạo thế nào. Hừ, ở đâu ra cái loại người như anh chứ!"
Khoảnh khắc những lời đó thoát ra khỏi miệng, luồng uất khí đ/è nén trong lòng bấy lâu lập tức được thông suốt.
Người ở đầu dây bên kia im lặng không nói gì, mãi lâu sau mới lạnh lùng thốt ra một câu, "Nửa đêm nửa hôm phát đi/ên cái gì, mau thu dọn đồ đạc xuống đây."
...
Mẹ kiếp, đúng là lãnh đạo đều không hiểu tiếng người!
Tôi hầm hầm lặp lại lần nữa: "Tôi nói là tôi nghỉ việc, không làm nữa, anh tự đi công tác một mình đi, ông đây không hầu hạ nữa."
Chẳng đợi anh ta trả lời, ngón tay tôi lướt nhanh, dứt khoát cúp điện thoại. Tôi gửi mớ tài liệu đã làm xong vào hòm thư của Hoắc Kiêu rồi bắt đầu lên mạng tải mẫu đơn xin thôi việc.
Tôi theo Hoắc Kiêu từ lúc vừa tốt nghiệp đại học, ròng rã suốt ba năm trời, không ngờ có ngày mình lại rời khỏi công ty, nghĩ lại tâm trạng cũng có chút phức tạp.
Đang lúc tâm trí treo ngược cành cây thì cửa phòng vang lên tiếng đ/ập thình thình dữ dội, giọng nói lạnh lẽo của Hoắc Kiêu vang lên từ bên ngoài, "Châu Úc, cậu ra đây cho tôi!"