Hiệu sách mà cậu ấy nhắc đến, chắc hẳn là Nhà sách Hoa Thành nằm trên đường Khang An.
Nhà sách đó mở ngay đối diện trường cấp hai của tôi.
Diện tích ở đó rất nhỏ nhưng chú chủ quán lại vô cùng đẹp trai và nho nhã, hồi đó đám học sinh chúng tôi cứ hay chen chúc trong nhà sách để lén nhìn chú ấy một hai cái.
Vợ của chú ấy cũng là một người phụ nữ dịu dàng và đầy khí chất, hai người họ quả thực rất xứng đôi.
Ngay cả khi đã lên cấp ba, tôi vẫn chẳng nề hà phiền phức mà đều đặn bắt chuyến xe buýt số 15, đi qua mười hai trạm dừng để tới đó m/ua sách.
Trong suốt quãng thời gian học cấp ba, cuối tuần nào tôi cũng lấy cớ đi m/ua sách để chạy tót ra phố Khang An chơi bời.
Mỗi lần đến, tôi chỉ m/ua đúng một cuốn "Những chuyện năm đó của Minh triều".
Bởi vì tôi không có đủ tiền để m/ua trọn cả bộ.
Thế nên tôi đành phải gom góp tiền tiêu vặt của từng tuần rồi mới dám đi m/ua.
Cứ thế m/ua ngắt quãng từng cuốn, cuối cùng tôi cũng m/ua trọn vẹn cả một bộ —— chín cuốn.
Cho đến bây giờ, chúng vẫn được xếp ngay ngắn trên giá sách nhà tôi.
"Ngày 22 tháng 7 năm 2019 —— Nắng —— Thứ Hai.
Hôm nay thi học kỳ.
Tôi xin nhường hết vận may của mình cho cậu.
Trong kỳ thi phân lớp, bạn học Chăn Nhỏ nhất định sẽ làm bài thật tốt.
Đừng sợ.”
"Ngày 26 tháng 7 năm 2019 —— Nắng —— Thứ Sáu.
Dạo này tôi đang tập luyện viết chữ.
Giờ xem lại những dòng nhật ký trước kia.
Nét chữ trông thật đúng là ng/uệch ngoạc!
"Cố Tiểu Bối".”
——
Nét chữ viết tên tôi trên cuốn nhật ký vô cùng mạnh mẽ và đầy nội lực.
Tôi vô tình lật ra trang sau của cuốn nhật ký.
Kín cả một trang giấy đều là tên của tôi.
Đủ loại lớn nhỏ, có nét viết nối, cũng có nét viết nắn nót gọn gàng.
Tôi ngẩng đầu ngước nhìn vầng trăng, tầm nhìn đã nhòe đi vì ngấn nước.
Ánh trăng dường như cũng đang rưng rưng khóc cùng tôi vậy.
"Ngày 20 tháng 8 năm 2019 —— Nắng —— Thứ Hai.
Nhìn thấy cậu trên bảng vàng danh dự rồi.
Tôi đã dùng máy ảnh để chụp lại khoảnh khắc ấy.
Trông dáng vẻ đáng yêu xỉu, tôi cũng chẳng mong cậu phải tỏa sáng rực rỡ gì đâu, chỉ cần mỗi ngày cậu đều vui vẻ, bình an là đủ rồi.”
Ở trang nhật ký này có kẹp theo một bức ảnh.
Tôi cầm bức ảnh lên.
Đó là bức ảnh của tôi được dán trên bảng vàng danh dự.
Vì chụp qua lớp kính tủ chắn ngang nên trông vẫn còn hơi mờ.
Mặt sau của bức ảnh có viết dòng chữ.
"Ngày 20 tháng 8 năm 2019, kỷ niệm lần đầu tiên bạn học Chăn Nhỏ bước lên bảng vàng danh dự."
Cô gái trong ảnh đang mím ch/ặt môi cố nhịn cười.
Lúc bấy giờ, khi biết mình sắp được vinh danh trên bảng vàng, tôi sung sướng đến mức chẳng giấu nổi nụ cười, sự khiêm tốn lúc đó đều là giả tạo hết, chỉ có những người thường xuyên chễm chệ trên bảng vàng mới coi chuyện này là bình thường thôi.
Đối với cái đứa tám trăm kiếp chưa trải sự đời, bỗng dưng bùng n/ổ nhân phẩm do may mắn mà thi tốt như tôi, thì việc được vinh danh trên bảng vàng quả thực là một niềm tự hào vô bờ bến.
Nhìn vào bức ảnh thôi cũng có thể cảm nhận trọn vẹn được niềm vui sướng tột độ của tôi.
Tôi vân vê bức ảnh trên tay.
Vừa cười đó mà nước mắt lại lã chã tuôn rơi.
Cậu ấy chưa từng bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc quan trọng nào trong những năm tháng thanh xuân của tôi.
Cậu ấy đã dốc hết tâm tư để dõi theo tôi, để nhận ra tôi, còn tôi thì sao?
Tôi có từng để tâm đến những người đi ngang qua mình chăng, có từng ngẩng đầu nhìn lên ban công tầng bốn chăng? Tôi có phát hiện ra tình cảm của cậu ấy không?
====================
Chương 9: