Tôi và Giang Tứ Ngôn chính thức ở bên nhau.
Rời hộp đêm, tôi vừa đi làm vừa quay lại trường đại học.
Mỗi ngày, Giang Tứ Ngôn tan sở đều đón Chu Mạt từ trường tiểu học, rồi mới đến đón tôi.
Bạn học nhìn thấy còn tưởng tôi kết hôn sớm.
Hắn m/ua một căn hộ ở trung tâm thành phố để tiện cho tôi và Mạt Mạt đi học.
Tôi nói hắn quá phung phí, hắn liền bắt tôi “đền” trên giường.
Đúng là đồ vô liêm sỉ!
Nhưng tôi phát hiện, mỗi lần thân mật, hắn đều che mắt tôi hoặc tắt hết đèn.
Có một lần, tôi kiên quyết đòi tắm chung, hắn mới miễn cưỡng đồng ý.
Khi hắn cởi áo, tôi sững người.
Trên người hắn chi chít s/ẹo.
Những vết tích chồng chất qua năm tháng, nhiều đến không đếm xuể.
Trên cánh tay còn có cả dấu vết tự làm tổn thương bản thân.
“Chuyện này là sao?”
Hắn nhún vai, giọng bình thản như đang kể chuyện của người khác:
“Sau khi tốt nghiệp cấp ba, mọi người tưởng anh đi du học.”
“Thực ra, ba anh nh/ốt anh trong một viện t/âm th/ần ở nước ngoài.”
“Ông ta cố tình giấu anh đi để ép mẹ anh nhượng bộ trong vụ ly hôn.”
“Họ tranh giành cổ phần đến đi/ên cuồ/ng.”
“Còn anh bị nh/ốt ở đó suốt hai năm, chẳng ai đoái hoài.”
“Sau khi ba anh ch*t, mẹ anh ra nước ngoài.”
“Cậu anh tìm được anh, rồi đưa anh sang Anh du học.”
“Lúc đó anh gặp Chiêm Việt, ở chung ký túc xá.”
“Những vết thương này đều từ thời gian đó.”
“Kỳ phát tình bị rối lo/ạn, tinh thần suy sụp, u uất không có lối thoát.”
“Em không tưởng tượng nổi đâu.”
“Y tá trong viện t/âm th/ần rất bi/ến th/ái.”
“Không uống th/uốc là họ dùng đủ th/ủ đo/ạn—sốc điện, đ/á/nh vào tuyến thể…”
Hắn dừng lại.
Tim tôi đ/au đến co thắt.
Như thể những vết s/ẹo kia đang c/ắt vào chính da thịt mình.
Hắn cong môi cười nhẹ:
“Thôi, không nói nữa.”
“Không phải em muốn tắm cho anh sao?”
Tôi mở vòi sen.
Nước chảy dọc theo những vết s/ẹo gồ ghề trên người hắn.
Tôi ôm lấy hắn, hôn nhẹ lên từng vết tích.
“Giang Tứ Ngôn,” Tôi thì thầm,
“Sau này nếu anh lên cơn, em sẽ ở bên.”
“Anh muốn b/ắt n/ạt em thế nào cũng được.”
Tôi thà để hắn làm tôi đ/au, còn hơn nhìn hắn tự làm tổn thương chính mình.
Ngón tay tôi lướt qua những đường s/ẹo.
Toàn thân hắn lập tức căng cứng, cơ bụng hiện rõ từng đường nét.
Giang Tứ Ngôn cười, xoa đầu tôi.
“Em làm vậy khác nào đang quyến rũ anh?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn bế thốc lên.
Hắn hôn tôi đến say mê.
Khóe mắt tôi ươn ướt.
Trước khi mất đi ý thức, tôi nghe hắn thì thầm bên tai:
“Yên tâm.”
“Anh uống th/uốc đều đặn rồi, sẽ không sao đâu.”
…Uống th/uốc cái gì chứ?
Rõ ràng là đang ăn em thì có!