NGƯỜI MAI TÁNG

Chương 140: Người lạ chớ vào, người sống đừng ra

06/08/2025 18:48

Qua mấy ngày sau, tôi nhận được tin từ đội trưởng Giang, khi Hoàng Điền Mai bị hại, có một nhân viên đã biết chuyện, nhưng người nhân viên này lại không báo tin cho Hoàng Điền Mai.

Lam D/ao nghe tin này, lập tức nhíu mày, hai tay đan trước ng/ực, bĩu môi nói: “Rốt cuộc là ai vậy? Đúng là không có nhân tính!”

Tôi suy nghĩ một lúc, khóe miệng nở một nụ cười, lắc đầu: “Không phải không báo, chỉ là chưa đến lúc thôi!”

Từ Trình Trình rõ ràng cũng đã đoán ra là ai, kéo tay Lam D/ao nói: “D/ao Dao, người này đã bị báo ứng rồi.”

“Hả? Bị báo ứng rồi? Ai vậy?”

Tôi tiếp tục làm người giấy, lắc đầu nói: “Em thử nghĩ xem gần đây ai đã gặp chuyện?”

Lúc này Lam D/ao mới phản ứng lại, kinh ngạc nhướn mày: “Chẳng lẽ là... dì Phương?”

“Đúng vậy, dì ấy chính là vì chuyện này mà tạo nghiệp!”

Lam D/ao thở dài, lắc đầu nói: “Haizzz, không ngờ dì Phương thường ngày hiền lành như vậy, mà sau lưng lại là người như thế!”

“Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách dì ấy được, có những lúc thân bất do kỷ, buông bỏ lỗi lầm cũng là chuyện khó tránh khỏi.”

Tôi vừa nói xong thì có một người đàn ông mặc đồ xanh bước vào.

Lam D/ao và Từ Trình Trình đều quay đầu nhìn.

“Xin chào, anh cần gì ạ?”

Người đàn ông nói: “Tôi muốn đặt một bộ đồng nam đồng nữ, cùng với trâu ngựa giấy, tốt nhất là có thể giao trong tối nay.”

Tôi ngẩn ra một lúc, nhìn ra ngoài trời rồi khẽ cười: “Tối nay... e rằng hơi gấp, giao vào ngày mai được không?”

“Không được, tôi cần tối nay.”

Tôi hít sâu một hơi, suy nghĩ một lúc rồi đồng ý: “Được thôi, anh ghi lại địa chỉ cho tôi đi.”

“Được!”

Người đàn ông vội lấy giấy bút viết địa chỉ và đưa cho tôi.

Tuy nhiên, khi tôi nhìn thấy địa chỉ này, liền vô thức nheo mắt lại, ánh mắt có phần khó chịu.

“Địa chỉ này…”

“Sao vậy? Có vấn đề gì không?”

Thị trấn Minh Đức!

Trước kia nghe chú Tần nói, có vài nơi không thể giao người giấy đến, đầu tiên là thôn Hạ, cũng chính là thôn trang nằm bên cạnh núi Thường Bàn, thứ hai là thị trấn Âm Dương, đây là thị trấn của các thế gia phong thủy, không nên đụng đến những người này, thứ ba chính là thị trấn Minh Đức!

Tại sao nói không thể giao?

Chú Tần giải thích rằng, thị trấn Minh Đức nằm ở ngã rẽ giao thoa của giới âm dương, được gọi là vùng đất âm dương, người lạ chớ vào, người sống đừng ra!

“Xin lỗi, nơi này tôi không thể giao hàng được!”

Tôi lặng lẽ trả lại tờ giấy, ánh mắt có phần thất vọng.

Nhưng người đàn ông lại đẩy tờ giấy về phía tôi, ánh mắt cũng có phần kỳ lạ, khóe miệng nở một nụ cười: “Ngô sư phụ, nếu anh không giao, thì e là không ai dám giao đâu!”

“Thị trấn Minh Đức là nơi như thế nào trong giới phong thủy, tất nhiên tôi biết rõ, rất nhiều tiệm vàng mã đều từ chối giao hàng đến đó, nhưng lần này anh bắt buộc phải đi!”

Tôi cảm thấy hơi buồn cười, hít một hơi sâu rồi hỏi: “Tại sao anh lại nói như vậy?”

“Vì gần đây thị trấn Minh Đức xảy ra chuyện, rất nhiều thầy phong thủy không dám qua đó, nếu còn không có ai quản nữa, rất có thể nơi đó sẽ trở thành một vùng đất ch3t chóc!”

Nghe đến đây, tôi lại càng không dám đi, phải biết rằng, thị trấn Minh Đức nổi tiếng là nơi có nhiều âm sát qu//ỷ quái, các thầy phong thủy đến đó hầu như đều không có kết cục tốt đẹp!

“Tôi thấy hay là thôi đi!”

“Được thôi! Nếu đã như vậy, tôi chỉ có thể tìm người khác làm, nhưng Ngô sư phụ, th/ù lao lần này không ít đâu.”

Tôi nghe xong, cười nhẹ: “Tiền quan trọng hay mạng sống quan trọng?”

“Ha ha, có những việc, vận mệnh không thể tránh khỏi được!”

Người đàn ông cười rồi quay người định rời đi, nhưng lúc này tôi có thể cảm nhận được, dường như có một vận mệnh nào đó đang gọi tôi.

Nếu bản thân cứ mãi dừng lại ở đây, không tiến về phía trước, thì tôi không thể b/áo th/ù cho chú Tần được.

Cuộc sống như vậy thì có ý nghĩa gì?

Nghĩ đến đây, tôi lập tức gọi người đàn ông dừng lại.

“Khoan đã, lần này cần giao đến đâu?”

“Một cửa tiệm qu/an t/ài!”

Tôi nheo mắt lại, trong lòng cảm thấy hơi bất an, vô thức hỏi: “Vậy cho hỏi, gần đây ở thị trấn Minh Đức đã xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện này, anh cứ đến nơi rồi tự nhiên sẽ biết.”

Dứt lời, người đàn ông lặng lẽ rời đi, cuối cùng còn nhắc nhở một câu: “Thị trấn Minh Đức là nơi giao thoa giữa âm dương, người lạ chớ vào, người sống đừng ra!”

Lam D/ao nghe vậy, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

“Anh Tử Phàm, anh thật sự sẽ nhận đơn hàng này ư?”

Tôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt có phần mơ hồ, cũng không biết rốt cuộc bản thân đúng hay sai.

Sau đó, tôi nhìn tờ giấy ghi địa chỉ cửa tiệm qu/an t/ài ở thị trấn Minh Đức.

“Haizz, cái gì đến thì cũng phải đến thôi!”

Nghĩ đến đây, tôi nói với Lam D/ao và Từ Trình Trình: “Tối nay anh sẽ qua đó xem sao, hai em đừng đi.”

“Nơi đó thật sự rất nguy hiểm ư?” Từ Trình Trình hỏi.

“Không rõ nữa, dù sao trước kia chú Tần chưa bao giờ giao hàng đến đó, nhưng anh vẫn muốn đi xem xem.”

Lam D/ao và Từ Trình Trình đều có chút tin tưởng ở tôi, hơn nữa tôi còn có Lý Bội Bội bảo vệ, nên có lẽ đến thị trấn Minh Đức cũng không sao đâu.

Mặc dù nghĩ vậy, nhưng thực ra trong lòng tôi vẫn rất lo lắng.

Rất nhanh đã đến buổi tối, tôi bỏ người giấy vào xe, dặn dò Lam D/ao và Từ Trình Trình vài việc rồi xuất phát!

Trên đường đi, lòng tôi nặng trĩu, dù sao thì chuyện đi đến thị trấn Minh Đức, tôi đã nghĩ đến nhiều lần.

Bởi vì vị trí địa lý ở đó cực kỳ phức tạp, rất nhiều kết giới phong thủy đã được bố trí. Nếu có thể đến đó học hỏi một chuyến, sẽ rất có lợi cho sự nghiệp phong thủy sau này.

Dù tôi không phải là người trong thế gia phong thủy, nhưng cũng muốn phát triển sự nghiệp phong thủy, cứ làm người giấy mãi cũng không có tiền đồ gì.

Một lúc sau, tôi đã đến cổng vào thị trấn Minh Đức, thấy một tấm bia đ/á rất lớn ở ngay lối vào.

Trên bia đ/á khắc một dòng chữ.

Đó là văn tự triện thư thời Thanh, viết một dòng lớn.

“Minh trường, đức lượng, cao phong lượng tiết!”

Tôi không biết mình có lý giải sai không, nhưng tấm bia đ/á này trông như một tấm đ/á trấn h/ồn, trấn giữ âm khí trong thị trấn, không để âm khí thoát ra ngoài.

Nhìn vào tấm bia, có vẻ thị trấn Minh Đức trước kia từng có cao nhân trú ngụ, nếu không, tấm bia này cũng không có linh khí đến như vậy.

Khi tôi lái xe vào trong, đột nhiên phát hiện xe chạy chậm dần giữa chừng, dường như có một lực cản đang ngăn chiếc xe chạy lên trước.

Lúc này điện thoại reo lên, tôi cầm lên xem, là Lam D/ao gọi.

“A lô, D/ao Dao có chuyện gì vậy?”

“Anh Tử Phàm, sao anh lại đãng trí thế? Khuyên tai của anh để quên ở tiệm rồi!”

“Gì cơ?”

Tôi sờ vào ng/ực, nghĩ thầm: Ch3t thật, lại quên vợ rồi!

“Hay anh về lấy đi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
10 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét

Chương 23
Xuyên thành Omega cấp thấp bị ngàn người chê vạn người ghét. Lúc này nguyên chủ vừa mới bị người đời chỉ trích thậm tệ vì dám mở mồm mắng chửi nhân vật chính thụ Nguyên Lạc dịu dàng lương thiện, được cả nhà cưng chiều. Nhìn những khuôn mặt lộ vẻ chán ghét trước mắt. Tôi mệt mỏi rũ mắt xuống. Sao cũng được, tôi là một kẻ chán đời mà. Người nhà bảo tôi cút, tôi chẳng thèm thu dọn đồ đạc, đi thẳng luôn cho lẹ. Kỳ phát tình đến, cơ thể bủn rủn ngứa ngáy, tôi tiện tay vớ con dao gọt hoa quả định rạch luôn tuyến thể sau gáy. Nhân vật chính thụ "bạch liên hoa" hãm hại tôi đẩy cậu ta xuống nước, tôi thuận thế nhảy xuống cùng luôn, mặc kệ cơ thể chìm dần xuống đáy nước... Cứ tưởng tất cả mọi người đều hận không thể cả đời không qua lại với tôi. Nhưng sau đó, người nhà lại mang đủ loại quà cáp đắt tiền đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn kia. Hễ có chút gió thổi cỏ lay là lại chắn trước mặt tôi, nhe nanh múa vuốt: "Các người lại chọc ghẹo vợ tôi làm cái gì hả!"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0