Nhưng không ngờ, khi lưỡi d/ao đ/âm vào ng/ực tôi, lại chẳng có giọt m/áu nào tuôn ra.
Cô ấy ngẩn người, vội cúi xuống xem, mới nhận ra đó chỉ là con d/ao đồ chơi co dãn.
"Mày!"
Cô ấy trợn mắt nhìn tôi, nhưng ngay giây tiếp theo—
Rẹt rẹt!
Cơ thể cô ấy đột nhiên co gi/ật dữ dội, mềm nhũn ra ngã xuống đất.
Cô ấy gắng gượng quay đầu, nhìn thấy Tiểu Hổ đã đứng sau lưng từ lúc nào, mặt tái mét cầm cây điện gi/ật.
Đồng tử Lục Nhã mở to.
"Mày... mày không ch*t?!"
"Ừ." Tôi bình thản đứng dậy, "Vết m/áu trên sofa chỉ là màu vẽ, mục đích là để mày mất cảnh giác."
Đúng vậy.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, tôi đã nhìn thấy bức ảnh trên WeChat nên không gi*t Tiểu Hổ.
Phản ứng khóc lóc thảm thiết của Tiểu Hổ lúc đó càng chứng tỏ nó chỉ là một đứa trẻ.
Dưới sự chất vấn của tôi, Tiểu Hổ cuối cùng đã thú nhận Lục Nhã bảo chơi trò chơi nên mới làm những chuyện kỳ quặc ấy.
Vừa rồi, tôi bảo Tiểu Hổ trốn trong bóng tối, để nó hiểu mình bị Lục Nhã lợi dụng.
Nên nó đã ra tay gi/ật điện Lục Nhã.
Tôi lập tức báo cảnh sát, họ nhanh chóng tới bắt giữ Lục Nhã.
Toàn bộ lời thú tội của cô ấy cũng đã được ghi âm làm bằng chứng x/á/c thực nhất.
Chị gái Lục Nhã cũng tới đón Tiểu Hổ.
Cô ta chẳng đi nghỉ dưỡng gì mà đang đi công tác.
Cô ta ch/ửi rủa không ngớt vào bóng lưng Lục Nhã đang bị giải đi.
Còn tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, cuối cùng cũng thấu hiểu—
Những tình tiết kịch tính trên phim chưa chắc
đã tồn tại ngoài đời.
Nhưng đôi khi, lòng người còn có thể phức tạp gấp vạn lần những thước phim.
(Hết)