Bà giữ gìn sự tự trọng suốt nửa đời người, kiêu hãnh suốt nửa đời người, sống thẳng lưng suốt nửa đời người. Ngày hôm đó, trước cổng trường đông đúc, xung quanh toàn là thí sinh và phụ huynh, giáo viên đưa đón, trong đó không ít người là đồng nghiệp của bà, là những bậc cha mẹ từng kính cẩn gọi bà là "cô giáo Trần" trong các buổi họp phụ huynh... Chính ngay trước mặt tất cả những người này, Lâm Triệu hôn con trai của bà.
"Cô Trần, chẳng phải cô gh/ét đồng tính nhất sao? Giờ thì con trai cô cũng là một kẻ như vậy rồi đấy."
Những gì Lâm Triệu dành cho bà là sự s/ỉ nh/ục và thất vọng đủ để h/ủy ho/ại mọi điểm tựa. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ biểu cảm của mẹ lúc đó. Vô số lần trong những giấc chiêm bao, tôi chưa bao giờ quên đi, trên khuôn mặt đó là sự bàng hoàng, tủi nh/ục, tự trách và đ/au đớn tột cùng.
Tôi muốn rơi lệ, nhưng nước mắt của mẹ đã rơi xuống trước tôi: "Tiểu Thụ, là mẹ không dạy tốt con, là lỗi của mẹ, là lỗi của mẹ..."
Tôi nghĩ, chắc chắn mẹ sẽ không muốn Lâm Triệu nhìn thấy bộ dạng khốn đốn của mình hiện tại. Tôi phải giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng này cho bà.
Không chỉ là tôn nghiêm của mẹ, mà còn là tôn nghiêm của chính tôi.
Giống như một cuộc hành x/á/c kéo dài, tôi không thể nói với Lâm Triệu rằng "huề cả làng". Vả lại, cũng chẳng thể huề được. Những gì Chu Nam Húc mất đi là tuổi 17 rực rỡ đáng lẽ phải có, còn những gì Lâm Triệu mất đi là người mà anh ta từng dành trọn trái tim chân thành nhất vào năm 17 tuổi.
Thế nhưng tôi cũng chẳng thể trách mẹ, bởi vì sáu năm đằng đẵng như từng ngày như từng năm bà nằm đó chịu đựng đ/au đớn, mỗi phút mỗi giây đều là vì tôi.
Tôi không biết phải làm sao. Giống như đi vào một con ngõ hẹp, phía trước phía sau đều là bụi gai nhọn hoắt, bước về phía nào cũng đầy m.á.u và đ/au đớn.
Vì thế, tôi không muốn bước tiếp nữa.
Con ngõ nhỏ tối tăm không ánh Mặt Trời ấy, sáu năm rồi vẫn chẳng thấy điểm cuối, và sau này cũng sẽ không bao giờ có điểm cuối.
Tôi nhắm mắt lại, cảm giác mình lún sâu vào bùn lầy, lớp bùn nhão nặng nề kéo lấy tứ chi tôi chìm xuống. Mỗi một cử động đều tiêu tốn biết bao sức lực. Mệt quá, thật sự quá mệt mỏi rồi.
Tôi nghĩ, thôi thì cứ chìm xuống như vậy đi...
Thế nhưng...
"Tiểu Thụ à, dì hầm sườn non, qua ăn chút nhé!"
7.
Tôi không hoàn thành nhiệm vụ "chăm sóc Lâm tổng cho tốt". Hà Văn ngồi trên ghế sofa, mân mê chiếc nhẫn cổ trên tay, giọng nói chẳng chút gợn sóng: "Hứa Thiên Thụ, người mà tôi bắt cậu thay thế đã quay lại rồi, vì vậy cậu nên hiểu rằng, nếu cậu không còn giá trị đối với tôi, tôi sẽ không tiếp tục trả tiền cho cậu nữa."
Anh ta đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao: "Tôi có một dự án cần Lâm Triệu góp sức, nhưng anh ta có vẻ không hứng thú lắm. Tuy nhiên, Hứa Thiên Thụ, tôi tin rằng cậu sẽ khiến anh ta hứng thú, phải không?"
Hà Văn đưa cho tôi một bản hợp đồng. Anh ta nói chỉ cần Lâm Triệu đặt bút ký vào đó, tôi sẽ nhận được sáu mươi vạn ngay lập tức. Sáu mươi vạn, đủ cho tôi và mẹ chi tiêu trong một thời gian dài.
Tôi cầm bản hợp đồng tìm gặp Lâm Triệu, nói rõ ràng về cuộc giao dịch giữa tôi và Hà Văn.
"Hứa Thiên Thụ, cậu tự đọa lạc thì thôi, sao còn mặt mũi nào bắt tôi giúp cậu?"
Tôi nhìn anh ta, trầm giọng đáp: "Chỉ bằng việc người cuối cùng mà Chu Nam Húc nhìn thấy trước khi nhảy lầu chính là tôi. Dù chẳng để lại lời nhắn nào đặc biệt, nhưng đó chính x/á/c là phần mà anh không biết, phải không?"
Tôi đưa bản hợp đồng qua: "Lâm Triệu, một ký ức cuối cùng về người tình đầu của anh, anh có muốn biết không?"
"Hứa Thiên Thụ!" Lâm Triệu gầm lên, đổ người tới dùng cánh tay đ/è ch/ặt vai tôi, hơi thở nặng nề trừng mắt nhìn, đôi mắt như sắp bật m/áu, "Cậu dùng chuyện này để đe dọa tôi?"
Tôi đón lấy ánh mắt anh ta, im lặng hồi lâu.
Thời gian giữa cuộc đối đầu này trở nên dài đến lạ thường. Không biết đã qua bao lâu, Lâm Triệu cuối cùng cũng trút bỏ hơi gi/ận: "Hứa Thiên Thụ, tôi thực sự không hiểu, rốt cuộc là cậu đã thay đổi, hay là từ đầu tôi chưa từng nhìn thấu cậu?"
Tôi muốn mỉm cười với anh ta, thử bao nhiêu lần cũng không nhếch nổi khóe môi dù chỉ một chút, đành phải bỏ cuộc: "Có lẽ là, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh thôi."
Nụ cười mà tôi không nặn ra nổi cuối cùng lại xuất hiện trên gương mặt Lâm Triệu. Anh ta cười, lúc đầu chỉ là khóe môi hơi nhếch lên, sau đó nụ cười lớn dần, cho đến khi vai anh ta rung lên từng đợt.
Lâm Triệu cười thỏa thích rồi lại ngồi thẳng người, cánh tay gác lên thành ghế sofa, ngón tay chống cằm nhìn tôi: "Nhưng Hứa Thiên Thụ à, tôi không muốn biết."
Sắc mặt tôi biến đổi: "Cái gì?"
"Cậu ngủ với Hà Văn một tháng mới được có hai vạn, hay là cậu ngủ với tôi đi, sáu mươi vạn này tôi cho cậu. Dù sao thì, Nam Húc cũng chẳng phải người tình đầu gì của tôi cả. Hứa Thiên Thụ, mối tình đầu của tôi chính là cậu đấy!"
"Lâm Triệu, anh khốn nạn!" Tôi đứng phắt dậy, dùng hết sức bình sinh ném tờ giấy trong tay vào người anh ta. Nhưng cuối cùng đó cũng chỉ là một tờ giấy, chẳng có chút sát thương nào như sự phẫn nộ của tôi vậy.
Lâm Triệu cụp mắt: "Hứa Thiên Thụ, cậu không thể chỉ cho phép mình hèn hạ vô sỉ, còn tôi thì không được. Tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì đâu. Nếu cậu đồng ý, phòng ngủ ngay bên cạnh. Nếu không... "