Sát Thủ Thu Nhiên

Chương 13

18/05/2025 11:42

Tôi cảm thấy hôm đó có lẽ mình đã uống quá nhiều rư/ợu giả.

Bởi n/ão bộ tôi rõ ràng đã xảy ra biến đổi.

Đau nhức, nhưng trong cơn đ/au lại phục hồi được chút ký ức xưa.

Những mảnh ghép hồi tưởng không nhiều và đến rất chậm.

Nhưng ít nhất là đã trở lại.

Ví như tuần trước, tôi chợt nhớ ra mình có nuôi một chú cún Westie, lông trắng muốt ngốc nghếch, sở thích lớn nhất là tr/ộm mấy đôi tất bốc mùi của tôi.

Lại như hôm kia, tôi đột nhiên nhớ ra, gia đình tôi cực kỳ giàu có, bố mẹ cưng chiều tôi vô cùng, từng nói sẽ đào tạo tôi thành người thừa kế.

Trước sự phục hồi trí nhớ của tôi, dường như Lục Ngưỡng không mấy vui vẻ.

Anh luôn lặng lẽ dõi theo tôi, nhưng ngay khi tôi phát hiện ánh mắt ấy, lại vội vàng né tránh.

Như chú cún sắp bị bỏ rơi.

Hôm nay, sau khi uống cạn bát canh dinh dưỡng anh nấu, tôi dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn:

"Chồng ơi, dạo này anh có vẻ khác thường đấy."

Lục Ngưỡng khựng lại một giây, giọng không tự nhiên: "Khác chỗ nào?"

Tôi nghiêng đầu suy nghĩ: "Dạo này... anh thường xuyên ra ngoài, trông rất bận rộn. Về nhà lại mang theo vẻ u buồn."

Hơi thở Lục Ngưỡng như ngưng đọng trong chốc lát.

Anh đang căng thẳng.

Tôi thở dài khẽ: "Anh thích người khác rồi ư? Hay là... anh thất tình?"

Lục Ngưỡng: "?"

Sau khoảng lặng ngắn ngủi, anh trầm giọng: "Đừng vẽ chuyện."

Tôi chống cằm nhìn anh: "Nhưng chồng à, em cứ cảm giác hình như mình vẫn còn đ/ộc thân ấy."

Lục Ngưỡng cứng đờ, đường cong môi thanh tú khẽ mím, cổ dài kiêu hãnh cúi xuống.

Như đang chờ đợi một bản án.

Tôi tiếp tục: "Em nhớ mình có căn nhà xinh đẹp, một chú cún. Nó thường chơi trên giường em, em tự xưng là mẹ và hứa sẽ tìm bố cho nó. Nếu em đã kết hôn, sao cún con lại không có bố?"

Ánh mắt Lục Ngưỡng ngước lên, đáy mắt thấp thoáng nỗi sầu thảm.

Tôi nói thêm: "Hơn nữa, nếu anh thật sự là chồng em, sao không đưa em về thăm bố mẹ? Em gặp t/ai n/ạn, hẳn họ lo lắng lắm đấy."

Lục Ngưỡng mím môi, hàng mi dài tuyệt vọng khép xuống: "Em đã suy luận đến đây rồi, vậy thì anh..."

"Vậy chúng ta có thể thoát khỏi xiềng xích trần tục rồi." Tôi ngồi vào lòng anh, giọng ngọt ngào dụ dỗ: "Chồng ơi, lúc 'động thủ' em gọi anh là mẹ được không? Em thực sự rất muốn gọi anh là mẹ mà."

Lục Ngưỡng: "..."

Người đàn ông ấy c/âm nín, đứng dậy bỏ đi.

Tôi đuổi theo sau lảnh lót: "Mẹ ơi, mẹ đi đâu thế?"

Giọng anh vọng lại từ phía xa: "Đi chuẩn bị nước tắm cho con."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm