Tôi thực sự không biết làm thế nào trước sự quấy nhiễu của anh ta, nên đành kể hết sự quái dị trên người Giang Sa Sa cho anh ta.

Khi người bình thường nghe đến những chuyện phi lý như vậy đều sẽ bỏ mặc ngoài tai.

Nhưng Thẩm Hạo thì không.

Anh ta đăm chiêu suy nghĩ một lúc, rồi đột nhiên kéo cửa xe của chúng tôi ra:

“Tôi sẽ đến chùa Long Hoa cùng các cô.”

“Nếu những gì cô nói là thật, thì tôi sẽ c/ứu Sa Sa cùng các cô.”

“Nếu các cô lừa tôi, thì tôi cũng không thể để các cô chạy được.”

Thôi vậy, anh ta chịu đi cùng thì cứ để anh ta đi cùng đi.

Chùa Long Hoa cách thị trấn hơn hai mươi ki lô mét, cũng không tính là xa.

Vì chùa có nhiều người đến, nên con đường lên núi được xây sửa vừa rộng rãi vừa bằng phẳng.

Tống Phi Phi lái xe rất nhanh, tôi nằm bò bên cửa kính nhìn chăm chú khu rừng cây đen sì, cảm giác ngọn núi nhấp nhô trập trùng này tựa như một con thú khổng lồ, có thể chuẩn bị nuốt chửng con người ta bất cứ lúc nào không hay.

“Đến nơi rồi, cô nhìn kìa, tôi đã nói là đóng cửa rồi mà.”

Chùa Long Hoa là thắng cảnh lớn nhất trong vùng, chỉ tiền vé vào cửa thôi đã có giá hai trăm tệ mỗi vé rồi.

Vì giàu có, nên ngôi chùa trông cực kỳ xa hoa.

Đến cánh cổng dưới chân núi đây thôi trông cũng vô cùng hoành tráng.

Bên ngoài cánh cổng lên núi là một con phố làm ăn m/ua b/án, biển hiệu rực rỡ muôn màu, các loại đồ ăn vặt, đồ chơi, đồ thủ công mỹ nghệ đều có đủ cả.

Mặc dù lúc này đang đóng cửa, nhưng rất khó tưởng tượng ban ngày sẽ đông đúc nhộn nhịp đến nhường nào.

Tống Phi Phi ngẩng đầu nhìn cánh cổng lên núi to lớn, cô bực bội gãi đầu:

“Cánh cổng này chắc chắn quá, không dễ đ/á/nh đổ đâu.”

Ha ha, đồng tiền tội lỗi đã làm hạn chế sức tưởng tượng của cô ấy.

Tôi vẫy tay với Thẩm Hạo:

“Anh là người bản địa, chắc hẳn anh biết làm thế nào để đi chui vé nhỉ?”

Nghe nói người trong vùng cực kỳ thích đến ngôi chùa này dạo chơi.

Mùa xuân đến ngắm hoa đào, mùa thu đến cảm nhận hương hoa quế, mùa đông trên núi còn có rừng hoa mai trải dài thành một vùng.

Vả lại, mỗi lần đến đây đều sẽ rủ bạn bè người thân đi cùng.

Nếu cứ ngoan ngoãn nộp vé vào cửa, thì một năm chỉ riêng tiền vé đã mất đến cả mấy nghìn tệ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
2 Lỗi Chính Tả Chương 12
6 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16
9 Không Lối Thoát Chương 13
12 Bọ Ăn Xác Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phơi bày sự thật

Chương 18
Em gái tôi tỏ tình bị từ chối, về nhà khóc suốt cả ngày. Mắt nó sưng lên như hai quả óc chó, khăn giấy vứt đầy đất. Tôi nhìn mà tức sôi máu. Đứa em gái tôi nâng niu như bảo bối, vậy mà lại bị bắt nạt như thế? Tối hôm đó, tôi lập tức xông thẳng tới nhà thằng khốn kia. “Họ Quý! Cút ra đây cho tôi!” Tôi đập cửa rầm rầm. Cửa mở. Quý Hành mặc đồ ngủ, tóc hơi rối. Thấy tôi, hắn dường như chẳng hề bất ngờ. “Họ Quý! Rốt cuộc anh đã nói gì với em gái tôi?!” Tôi túm cổ áo ngủ của hắn. Hắn không trả lời, chỉ kéo mạnh tôi vào trong rồi rầm một tiếng đóng cửa lại. Giây tiếp theo, trời đất quay cuồng. Tôi bị hắn ép mạnh vào cánh cửa gỗ nặng phía sau, cánh tay hắn khóa chặt tôi. “Anh làm—” Câu nói của tôi bị chặn lại. Quý Hành đang hôn tôi. Không phải kiểu hôn dịu dàng, mà là nụ hôn mang theo trừng phạt và xâm lược. Đầu tôi “ong” một tiếng, hoàn toàn trống rỗng. Tôi ra sức đẩy hắn, nắm đấm đập vào lưng hắn. Nhưng hắn không hề nhúc nhích. Nụ hôn này kéo dài đến nghẹt thở. Đến khi tôi gần như không thở nổi, hắn mới hơi lùi ra. Môi tôi tê dại, tức đến run người. “Quý Hành, mẹ nó anh điên rồi à?!” Hắn cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu như đầm nước. “Ừ.” “Tôi điên rồi.” “Anh rốt cuộc nói gì với em gái tôi?!” Tôi lau mạnh khóe miệng. Quý Hành khẽ cười, ngón tay lướt qua khóe môi tôi. “Anh nói với cô ấy…” “Có muốn anh làm chị dâu của cô ấy không.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
43
Tuyệt Vọng Chương 13