Tôi tỉnh dậy trong bệ/nh viện, đầu óc quay cuồ/ng.

Y tá: "Anh có cảm thấy khó chịu ở đâu nữa không?"

Đầu óc tôi trống rỗng, chẳng nhớ gì cả: "... Hình như tôi bị mất trí nhớ."

Sau khi kiểm tra n/ão, bác sĩ nói: "Về lý thuyết, chấn động nhẹ không gây mất trí nhớ, nên theo dõi thêm..."

Tôi vô vọng nắm ch/ặt điện thoại, cuối cùng gọi cho số lưu với tên ghi chú "chồng", ngập ngừng hỏi: "Alo, chào anh! Anh là chồng em phải không?"

Sự im lặng bên kia đầu dây như sét đ/á/nh. Hỏng rồi! Chẳng lẽ đã chia tay rồi?

Tim tôi đ/ập thình thịch, lập tức xin lỗi: "Em xin lỗi, em bị t/ai n/ạn mất trí nhớ, không nhớ chúng ta đã chia tay, làm phiền anh..."

"Ở đâu?"

"Bệ/nh viện số 1 thành phố H."

Nửa tiếng sau, một người đàn ông mặc vest bước đến trước mặt tôi, khí chất uy nghi khiến người ta e dè: "Dụ Tân."

Nghe thấy tiếng gọi, tôi vô thức căng thẳng, ngẩng đầu nhìn lên, sững sờ. Đây là... bạn trai tôi?

Sau khi làm thủ tục xuất viện, lên xe, tôi cúi đầu bồn chồn vê vê ngón tay, người đàn ông bên cạnh im lặng không nói.

Chuẩn bị tâm lý xong, tôi hỏi: "Chồng, tên anh là gì?"

"Tề Xuyên Hoàn."

Thế rồi? Thế rồi không còn gì nữa.

Anh ấy đúng là lạnh lùng quá.

Tôi nghi ngờ hỏi: "Chúng ta có phải đã chia tay rồi không?"

Tề Xuyên Hoàn kiệm lời: "Không phải."

Nghe vậy, lòng tôi bỗng thấy ấm ức, mím môi, nhìn anh trách móc: "Vậy sao anh chẳng quan tâm em chút nào? Anh không hỏi em có đ/au không? Có khó chịu ở đâu nữa không?"

"Vậy em có đ/au không? Có khó chịu ở đâu nữa không?"

Tề Xuyên Hoàn biểu cảm hơi không tự nhiên, lặp lại câu hỏi của tôi một cách cứng nhắc. Anh ấy đối phó quá.

Tôi bất mãn: "Đau! Toàn thân khó chịu hết."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
10 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm