Nam Chính Thức Tỉnh Rồi

Chương 14

21/08/2024 21:35

Đại quân cuối cùng cũng đến biên quan, dọc đường đi, Bùi Thiệu luôn đối xử thờ ơ với ta, còn ta không biết x/ấu hổ vẫn luôn đi theo.

Mỗi ngày luôn thấy cảnh chàng và Trường Nhạc cùng nhau nói nói cười cười, cõi lòng so với sa mạc còn hoang vu lạnh lẽo hơn.

Đôi khi, ta cũng hoài nghi chính mình, vì sao lại thích Bùi Thiệu như vậy, cứ như vậy mãi không buông xuống được sao.

Dù có tự hỏi bao nhiêu lần thì đáp án vẫn như cũ.

Việc yêu chàng dường như là tín ngưỡng duy nhất trong cuộc đời này của ta.

Sau khi dựng trại, quân Hồ có vài lần tấn công diện nhỏ nhằm thăm dò với thực lực của đại quân, tất thảy đều bị Cố Viễn dễ dàng đ á n h đuổi đi.

Trường Nhạc ở một bên chỉ điểm tình hình và tự do ra vào doanh trại nơi các tướng lĩnh đang bàn bạc.

Ta nghe được các tướng sĩ lén khen ngợi nàng, hữu dũng đa mưu, nhiều lần thắng lợi đều là dưới sự chỉ điểm của nàng.

Cách Cố Viễn nhìn nàng từ tán thưởng dần dần chuyển thành ái m/ộ.

Ta rất sợ, ta sợ Bùi Thiệu cũng sẽ như vậy.

Ta ngồi trong lều, nhìn mấy người bọn họ ba hoa khoác lác, đó là một thế giới mà ta không thể vào được.

Ngoài lều đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, có tin báo đến, ở Bạch Lang Cốc cách ngoại thành trăm dặm đã phát hiện một đại quân, chính là đại quân của người Hồ.

Trường Nhạc hai mắt sáng lên, hưng phấn vỗ tay.

"Được, Khả Hãn của bọn họ cũng ở Bạch Lang Cốc, Cố Viễn nếu bắt được, ngươi có thể được phong Lang Cư Tư rồi!"

Trường Nhạc rất khó đoán, trí thông minh của nàng ta rất q/uỷ dị và dĩ nhiên không ai hoài nghi tính chuẩn x/ác trong phán đoán của nàng.

Cố Viễn gật đầu, bọn họ bắt đầu bàn bạc cách bài binh bố trận như thế nào.

Ta kinh hãi, lo lắng đứng lên.

“Bạch Lang Cốc ba bề vây quanh là núi, quân Hồ đã sớm mai phục ở đó, Cố Viễn ngươi không thể đi!"

Kiếp trước, Cố Viễn chính là ở Bạch Lang Cốc trúng bẫy, ba vạn tinh binh không ai sống sót.

Chỉ có Bùi Thiệu c/ứu Cố Viễn từ trong cõi c h * t, thân chàng lại mang trọng thương, cuối cùng c h * t ở ngoài thành.

Trường Nhạc cười lạnh một tiếng, kh/inh thường nhìn ta một cái.

“Hảo tỷ tỷ, chuyện binh thương ngươi không hiểu, hay là qua lều bên cạnh uống trà đi.”

Ta không hiểu, các biểu hiện gần đây cho thấy Trường Nhạc là xuyên không hoặc là đã tái sinh.

Nàng ta biết rõ đó là một cái bẫy, vì sao còn muốn Cố Viễn đi?

“Trường Nhạc, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7