Tôi nói câu cảm ơn, ngồi chơi điện thoại.
Điện thoại vẫn luôn không có thông báo, chỉ có vài thông báo đẩy của ứng dụng.
Một lúc sau, Văn Chi lại qua tìm tôi trò chuyện, hỏi chuyện trước đó tôi nhận được offer của Hằng Tân: "Đàn anh anh thật lợi hại, tôi nếu lúc tốt nghiệp cũng có thể giống như anh thì tốt biết mấy."
Qua lại vài lần, Phượng Hoa cũng nhìn ra manh mối, cười nói tôi đây là vận đào hoa đến rồi. Xem ra thực sự có khả năng có một mối tình muộn vào năm tư rồi.
"Mau nói với tôi xem, cậu và đàn em khóa dưới đã nói những gì rồi, cô ấy tỏ tình chưa, hai người đã từng đi ăn cơm riêng chưa?"
Phượng Hoa lải nhải suốt, bình thường cũng không thấy cậu ta hóng hớt như vậy.
"Không phải cậu sắp vào chung kết chạy ngắn sao, còn không mau chuẩn bị?"
"Có gì phải chuẩn bị chứ, anh đây thiên phú dị bẩm, cao thủ chạy bộ, thể lực vô địch."
"Ngược lại là cậu, có lẽ cũng chưa tiếp xúc với con gái bao nhiêu, gọi tôi một tiếng anh đi, tôi sẽ làm quân sư tình yêu cho cậu."
Phượng Hoa tự khoe kỹ năng yêu đương của mình, phía đối diện lại không cẩn thận va phải Kỷ Minh.
Bên cạnh hắn là Tạ Đường đang mặc quần áo thể thao đi cùng.
"Thôn Thôn, trận đấu của cậu thế nào rồi, vừa rồi tôi cũng có thi đấu nên không rảnh qua cổ vũ cho cậu."
Tạ Đường hỏi thăm, mà tôi theo bản năng nhìn về phía Kỷ Minh.
Hắn xuất thần nhìn ra xa, một lời cũng không nói. Tôi thở dài một tiếng.
"Thôn Thôn?"
Tôi hoàn h/ồn, nói chuyện đơn giản với Tạ Đường vài câu liền bỏ chạy giống như trốn chạy. Còn ở lại nữa thì e là Kỷ Minh cũng sẽ thấy lúng túng.
Nội dung thi đấu của Phượng Hoa vẫn chưa kết thúc, cho nên tôi cũng không rời khỏi sân điền kinh mà là ở bên cạnh căn phòng trống trên tầng hai của đài chủ tịch chơi trò xóa sao.
Lối đi trống bên cạnh truyền đến giọng nói quen thuộc.
Tạ Đường và Kỷ Minh đang nói chuyện ký túc xá của bọn họ, tôi vốn định bỏ đi, dù sao nghe lén cũng không được lịch sự lắm. Nhưng câu tiếp theo của Tạ Đường vẫn khiến tôi suýt chút nữa không nhịn được.
"Cậu thích Thôn Thôn đúng không?"
Tạ Đường cậu đi/ên rồi sao, tự dưng lại hỏi ra lời này, nếu như truyền ra ngoài, Kỷ Minh phải làm sao bây giờ.
Kỷ Minh: "Ừ."
Tôi: "..." Cậu cũng đi/ên luôn rồi.
Tạ Đường ngẩn người, ngay sau đó lại thở phào nhẹ nhõm nói: "Tôi cứ tưởng cậu sẽ không thừa nhận đấy, đúng là không ngờ tới nha."
"Hai người không phải trước đó không lâu mới thân thiết sao, sao tự dưng lại thích cậu ấy rồi. Nếu không phải gần đây mỗi lần cậu nghe điện thoại của Thôn Thôn luôn không tự chủ được mà mỉm cười, có lẽ tôi cũng không thể đoán theo hướng này."
Kỷ Minh cũng không định giấu Tạ Đường, nhưng cũng không giải thích quá nhiều, chỉ nói thích chính là thích.
Tạ Đường đột nhiên thở dài một tiếng: "Lão Tam, cậu và Thôn Thôn tôi đều rõ ràng. Ít nhất trước đây tuyệt đối không thích con trai, cho nên, cậu có thể x/á/c định đoạn tình cảm này không phải là tình bạn không?"
"Cũng như cậu nên rõ ràng xã hội bây giờ, khó khăn khi hai người các cậu ở bên nhau?"
"Công ty của cậu, ba cậu, gia đình của Thôn Thôn, tương lai của Thôn Thôn... Kỷ Minh, cậu rõ ràng không?"
Câu trả lời của Kỷ Minh rất rõ ràng: "Tôi biết, nếu chúng tôi ở bên nhau thì những thứ này đều có thể khắc phục được." Hắn rất tự tin, cũng quả thực có vốn liếng để tự tin.