Cậu Chủ, Học Thêm Chút Nữa Đi

Chương 9

24/09/2025 17:43

Tôi đẩy cửa phòng Bùi Ngọc, thấy hắn đã cởi hết quần áo nằm trên giường nhắm nghiền mắt. Có vẻ như sắp được gặp Chu Công rồi.

“Dậy đi, đến giờ học rồi.”

“Đừng ồn, tôi cả đêm chưa ngủ.”

“Đâu phải tôi không cho em ngủ. Dậy mau.”

Bùi Ngọc vẫn khép hờ mắt: “Học phí tính theo giờ phải không? Tiền tôi trả đủ cho thầy, đừng quấy rầy giấc ngủ của tôi.”

Lửa gi/ận trong tôi bốc lên ngút trời.

Rõ ràng hình ảnh Bùi Ngọc ngoan ngoãn hợp tác hôm qua chỉ là giả tạo.

Hắn căn bản chưa chấp nhận việc tôi làm gia sư.

Tức quá, tôi gi/ật phăng chăn của hắn ra.

Ch*t rồi.

Hoàn toàn trần truồng.

Tôi theo bản năng muốn đắp chăn lại cho Bùi Ngọc, nhưng sợ hành động vụng về sẽ lộ sự hốt hoảng.

Nhỡ đâu Bùi Ngọc biết được xu hướng tính dục của tôi, đuổi việc tôi ngay thì sao?

Có lẽ vì lạnh, Bùi Ngọc liền tỉnh giấc.

“Thầy bị đi/ên à?!”

“Hôm qua em nói là ngủ không thích đắp chăn thây?”

Ánh mắt Bùi Ngọc nhìn tôi như đang nhìn kẻ t/âm th/ần.

Đột nhiên, hắn ngồi dậy mở ngăn kéo đầu giường, ném cho tôi một xấp tiền.

Tôi ngớ người đỡ lấy, chỉ thấy Bùi Ngọc nhắm mắt nằm xuống: “Không để thầy chờ uổng công.”

Đây đích thị là sự s/ỉ nh/ục nhân cách!

Vừa tức gi/ận, tôi vừa lẩm nhẩm đếm tiền.

Đếm đến đâu nụ cười nở đến đó, u ám cả đêm tan biến hết.

Nhiều tiền thế này...

Thiếu gia à, bắt tôi nằm cùng ngủ chung cũng được đấy nhé.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0