Ngay trong ngày, tôi khởi hành đến Tây Tháp.
Đúng là một chức vụ nhàn nhã.
Công việc mỗi ngày của tôi chỉ là tuần tra, ký tên, ăn cơm, ngủ, và gi*t thời gian.
Thỉnh thoảng gặp bão cát, tôi lại ngồi trong phòng nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, từ màu vàng chuyển sang đỏ rồi lại sang đen.
Nhàn hạ.
Nhàn hạ đến mức trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những thứ không nên có.
Túc Vũ.
Túc Vũ.
Túc Vũ.
Cái tên này như một cái gai, đ/âm sâu vào trong n/ão.
Đáng gh/ét thật.
Ở Tây Tháp, tôi là một Alpha rất được săn đón.
Có không ít người công khai hay ngầm ý bày tỏ tình cảm với tôi.
Nhưng tôi chẳng ưng mắt một ai.
Kể cả cái kiểu người mềm mại dịu dàng mà tôi từng nói với Túc Vũ, thực ra tôi cũng không thích.
Thực tế là, tôi thích Túc Vũ.
Sự cuồ/ng nhiệt của lửa và nhiệt, sự va chạm giữa các Alpha, sau khi đã thử qua với tên đi/ên này, mọi thứ trên đời đều trở nên nhạt nhẽo.
Nhưng, tôi tự ti.
Tư duy của kẻ nghèo khó.
Tôi nghĩ mình không thể kiểm soát nổi một con dã thú cuồ/ng bạo như vậy.
Hắn quá mãnh liệt, quá đi/ên cuồ/ng, quá bất chấp tất cả.
Vì thế, để tránh tai họa, tôi chọn cách trốn chạy.