Chúng tôi đương nhiên không thể đứng nhìn Giang Bình bị lôi đi, cả bọn đổ xô đuổi theo ngăn cản. Chưa kịp ra đến cổng, mẹ Giang Bình đã chặn lại.

"Ôi chao, các cháu đừng làm ầm lên nữa. Tính Thanh Tùng vốn nóng nảy thế đấy, dì xin lỗi các cháu trước nhé!"

Giang Yến hậm hực: "Thím hai, anh ta đúng là đồ kém cỏi! Vừa keo kiệt vừa ăn nói bẩn thỉu. Chị Bình phải gả cho loại người đó sao?"

Mẹ Giang Bình thở dài bất lực: "Biết làm sao được? Bình Bình nó đã... ahem... đã có rồi."

Dì của Giang Bình cũng ra khuyên giải, nói rằng Giang Thanh Tùng và đám bạn không cố tình gây sự. Mọi chuyện bắt ng/uồn từ việc Lâu Thiến Thiến ra ngoài gọi điện, xúi bạn bè đòi quà đàn ông. Cô ấy còn bảo mấy thứ vài chục triệu quá rẻ mạt, không ngờ bị đám phù rể nghe thấy.

Mọi người đều bất bình, cho rằng Lâu Thiến Thiến cũng là đồ đào mỏ nên mới thế.

Lâu Thiến Thiến tức đến nghẹn họng: "Cái quái gì thế? Sắp đến sinh nhật mẹ tôi, tôi bảo bà ấy đòi bố tôi quà thì sao chứ!”

“Bọn họ tự suy diễn lung tung rồi đi s/ỉ nh/ục người khác như vậy à?”

Mẹ Giang Bình cười làm lành:

“Dì biết cháu là đứa bé tốt, là bọn họ sai. Nhưng nhà thông gia của dì là trưởng thôn, chuyện này mà làm lớn lên thì cuối cùng người chịu thiệt vẫn là nhà dì.”

“Dân quê làm được một đám cưới không dễ, các cháu chịu ấm ức chút, giúp Bình Bình nhà dì một lần, được không? Dì xin các cháu mà.”

Bà trông thật thà chất phác, nói đến mức này rồi, chúng tôi cũng không thể lao đi cư/ớp người rồi phá hỏng hôn lễ của họ.

Ngay cả Lâu Thiến Thiến nóng tính nhất cũng cắn răng nhịn, tiếp tục làm theo nghi thức.

Không ngờ đối phương lại được đằng chân lân đằng đầu.

Sau khi cô dâu chú rể trao nhẫn xong, theo quy trình vốn dĩ cũng chẳng còn chuyện của phù dâu nữa. Tôi đang định xuống sân khấu, quay về nhà Giang Bình bày Dương Hộ trận.

Tối nay trăm q/uỷ tới dự tiệc, tôi không thể trơ mắt nhìn cả làng ch*t được. Họ hàng nhà Giang Bình đều là người tốt, tôi phải bảo vệ họ.

Thế nhưng mấy tên phù rể lại chặn tôi lại ngay trên sân khấu.

“Ê, khoan đã, chưa được đi, hôn lễ còn chưa xong đâu.”

MC cầm micro, ánh mắt tham lam quét qua mấy người chúng tôi, cười nói:

“Phù dâu này sao vội vàng thế, chẳng lẽ đã hẹn sẵn tình lang rồi?”

Đám phù rể cười rộ lên. Gã lùn giọng vịt đực còn gào lên: “Trời còn chưa tối mà đã nôn nóng vậy à?”

MC tiếp lời:

“Phù dâu đừng vội rời đi, chúng ta còn phải chơi thêm vài mấy trò chơi nhỏ trên sân khấu nữa.”

Gã giọng vịt đực cười nham hiểm:

“Yên tâm, tôi hiểu tính mấy cô, trò này không chơi không đâu!”

Gã móc trong túi ra một xấp bao lì xì lớn, lắc mạnh, phát ra tiếng “bốp bốp” giòn tan.

Gã nhướng mày:

“Sao nào, động lòng chưa? Trò ‘bốp bốp’ này còn vui hơn cái ‘bốp bốp’ ban đêm của mấy cô đấy!”

Đám phù rể lại cười cợt đầy ám muội.

Tôi tê cả người. Không cần nghĩ cũng biết, trong mấy bao lì xì đó vẫn toàn là tiền âm phủ.

Rạp cưới dựng trên bãi đất trống phía sau cổng làng. Bên trên treo lụa đỏ, xung quanh chỉ chống vài cái cột, không che bạt nên có thể nhìn thấy cảnh bên ngoài.

Gần như ngay lúc phù rể lấy đống bao lì xì ra, trong rạp liền nổi lên một trận âm phong.

Bầu trời xanh thẳm lập tức trở nên u ám, mây đen ở xa chồng chất như núi, chậm rãi dạt tới, dần nuốt trọn cả mảng trời xanh.

Lòng tôi dần lạnh xuống.

Không cần đợi tới tối, chỉ cần qua giờ Ngọ, những lệ q/uỷ mang âm khí cường đại sẽ lần lượt xuất hiện.

Hai bên họ hàng ngồi chỉnh tề thế này, rạp cũng chẳng cần dỡ, vài ngày nữa là có thể bày cổ ngay tại đây rồi.

Đám phù rể hoàn toàn không để ý tới sự thay đổi của thời tiết, mấy cặp mắt dán ch/ặt lên người các phù dâu.

Phù rể số hai nói:

“Trùng hợp gh/ê, trò tôi chuẩn bị cũng gọi là ‘bốp bốp’.”

Note: Đoạn chữ vàng là bản AI thô bị thiếu!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng vườn hoa đã phạm sai lầm

Chương 7
Trong yến tiệc thưởng hoa, phu quân Hầu Tước Thừa Ân cùng tiểu thiếp của lão Hầu gia lén lút tư thông trong phòng hoa. Khi ta vô tình bắt gặp, Tạ Tri An cùng ả tiểu thiếp ấy đã đồng mưu, nửa đêm dùng chiếc khăn lụa trắng siết cổ ta đến chết, rồi chôn dưới gốc cây mẫu đơn làm phân bón hoa. "Hi Nhi, ngươi đừng trách ta, ai bảo ngươi phát hiện chuyện giữa ta với Trinh Nương? Việc này nếu để lộ, Trinh Nương làm sao còn đường sống!" Trinh Nương càng đắc ý: "Con dâu hiền, cứ yên tâm mà đi. Con của ngươi ta sẽ nuôi nấng tử tế, lo cho nó một tương lai xán lạn." Linh hồn ta vương vấn mãi nơi phủ Hầu, chứng kiến cảnh họ đóng cửa sống cuộc đời quấn quýt như hình với bóng, thậm chí còn sinh ra đứa con hoang, giả xưng là con của thiếp thất nuôi trong phủ Hầu. Chúng bày mưu khiến con trai ta ngã ngựa mà chết, để đứa con của chúng thế tập tước vị. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh về ngày diễn ra yến tiệc thưởng hoa. Lần này, ta mở cửa phòng hoa từ trước, rắc lên những đóa mẫu đơn rực rỡ một lớp mật hoa đặc quánh. Mùa xuân mẫu đơn khoe sắc, kim châm đậu nhụy hoa. Vừa hay để mời các vị khách thưởng thức vở kịch tuyệt diệu này!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
độc nô tì Chương 8