Tôi bước đi đầy nhẹ nhõm ra khỏi văn phòng của Hoắc Thời Tu.
Người nhà ơi, mọi người nghĩ xem.
Ngày đầu tiên đi làm đã thu hoạch được một người bạn trai vừa đẹp trai, vừa giàu có lại còn có tận hai cái.
Tâm trạng này, quả thực không thể tốt hơn.
Đám bình luận lại bắt đầu ồn ào.
【Vãi, nam phụ bị b/ệnh à, sao anh ta không phủ nhận? Sao lại giả mạo thụ bảo của chúng ta?】
【Tức ch*t mất! Đây không phải là kẻ tr/ộm thì là gì?】
【Mọi người đừng gi/ận, một lời nói dối phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy, sớm muộn gì nam phụ cũng bị phát hiện thôi.】
Tôi giả vờ như không thấy, mặc kệ họ ch/ửi bới.
Khà khà khà.
Nói đi cũng phải nói lại, Giang Thiên Hạo lấy ảnh của tôi đi yêu đương qua mạng.
Tôi mới là nạn nhân đây này.
Đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.
Cả ngày đi làm, tôi đều trò chuyện cực kỳ nồng nhiệt với Hoắc Thời Tu trên WeChat.
Nói chuyện đến mức lòng nở hoa.
Buổi trưa, anh còn muốn cùng tôi xuống căn tin công ty ăn cơm, bị tôi nghiêm túc từ chối.
Tôi không muốn ngày đầu đi làm đã trở thành chủ đề bàn tán của người khác.
Nghỉ trưa xong, anh đặt trà chiều cho tôi.
Chị Dương Đình, đồng nghiệp, trêu chọc: "Kha Thừa, ai đặt thế?"
Một đồng nghiệp khác tiếp lời: "Chắc chắn là người yêu rồi."
Tôi gật đầu.
Dương Đình tiếc nuối: "Ôi tiếc thật, sáng nay còn có đồng nghiệp hỏi chị xem em đã có người yêu chưa đấy."
"Họ lại sắp tan nát cõi lòng rồi."
"Chị đã bảo mà, yêu đương thì phải yêu từ thời đại học!"
Đùa giỡn một lúc, tôi lại tập trung vào công việc.
Sắp tan làm, Hoắc Thời Tu nói anh sẽ đưa tôi về nhà.
Tôi chẳng có lý do gì để từ chối.
Chỉ là lúc lên xe anh ở hầm đỗ xe, tôi cứ như kẻ tr/ộm, nhìn đông ngó tây vì sợ bị đồng nghiệp phát hiện.
Sau khi lên xe, Hoắc Thời Tu nhìn tôi cười.
"Vợ ơi, em đáng yêu quá."
"Không sao đâu, xe của nhân viên công ty không đỗ ở tầng này."
Đệt! Sao không nói sớm.
Thời Tu đột nhiên tiến lại gần, tim tôi đ/ập nhanh tức thì.
"Anh làm gì thế?"
Hoắc Thời Tu: "Giúp em thắt dây an toàn."
Ồ, hóa ra là tôi nghĩ nhiều rồi.
Hương nước hoa của anh bao quanh lấy tôi.
Anh thắt dây xong nhưng không rời đi, mà nhìn vào môi tôi nói: "Vợ ơi, anh có thể hôn em không?"
Được rồi, cũng chẳng phải nghĩ nhiều.
Tôi thừa nhận mình là kẻ mê cái đẹp.
Một gương mặt quyền uy như thế hỏi tôi có muốn hôn không, thật sự không từ chối được.
Tôi ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi Hoắc Thời Tu.
Nụ hôn kết thúc, Hoắc Thời Tu lùi về ghế lái rồi khởi động xe.
Một phút sau, chiếc xe mới bắt đầu lăn bánh.
Tôi quay đầu nhìn sang, vành tai Hoắc Thời Tu đỏ ửng, anh cúi đầu ho khan một tiếng.
"Xin lỗi vợ, anh phấn khích quá, không tìm thấy chân côn ở đâu."
Tôi: "?"