Viên kẹo từ cõi âm

Chương 30

04/08/2024 09:00

Khi chạy vào khu nhà tôi, làm sương dày đã tràn ngập đến mức không nhìn rõ bóng người cách đó vài mét.

Tôi nhớ lời dặn dò mà mẹ từng nói với tôi, phải tránh đi cửa nhà ông Lý.

Tôi đi một vòng lớn, rồi nhìn thấy tòa nhà nhà tôi từ phía xa.

Tầng hai đang bật đèn, có lẽ bố tôi đang nấu cơm ở nhà.

Đi thêm mấy bước, tôi bỗng cảm thấy hôm nay khá lạ thường.

Sao hôm nay khu này lại yên tĩnh vậy nhỉ?

Hình như từ sau khi đi vào, tôi chưa từng nhìn thấy một ai.

Mặc dù những tòa nhà xung quanh có khá nhiều cửa sổ đang sáng đèn, còn có thể nghe được tiếng xào nấu và tiếng bản tin ở bên trong.

Nhưng trên đường lại chẳng có người.

Thường ngày hay thấy chó mèo, chim, xe đạp, xe ô tô, hàng người…

Toàn bộ đều không thấy tăm hơi.

Tôi hít thật sâu, thở ra toàn là khói trắng.

Mặc dù gần đây nhiệt độ giảm xuống, nhưng hình như cũng không lạnh đến mức này.

Tôi ho hai tiếng, định cổ vũ lòng dũng cảm cho chính mình, nhưng tiếng ho nhanh chóng bị làn sương dày đặc hút đi mất.

Tôi hơi sợ hãi, rồi dang hai chân ra chạy về phía nhà tôi.

Dù sao nhà tôi cũng ở trước mặt, chỉ cần chạy về là được rồi.

Cửa sổ nhà tôi càng lúc càng gần, dường như có thể nghe được tiếng xào nấu ở bên trong.

Khi đang sợ hãi, càng chạy càng sợ.

Cuối cùng tôi cũng sợ hãi hét toáng lên, dang chân chạy về phía cửa đơn vị nhà tôi, chạy thẳng lên tầng hai, rồi bắt đầu gõ cửa cộc cộc.

Gõ một mạch mấy lần, nhưng bố vẫn không mở cửa cho tôi.

Tôi nhớ ra mình còn có chìa khóa, rồi hoảng lo/ạn lấy chìa khóa ra.

Sắp vào cửa rồi, nhưng càng lúc càng sợ.

Tay chân tôi luống cuống nhét chìa vào ổ, ngon rồi! Vặn mạnh chút thôi—-

Cạch cạch, chìa khóa g/ãy rồi, ngón tay còn bị rá/ch ra, giống như bị thứ gì đó cắn vào vậy.

Tôi vội thu tay lại, thấy ngón giữa toàn là m/áu, nhỏ ra dính lên cả cửa.

Tôi đ/au đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại phát hiện ra chìa khóa chưa hề g/ãy, mà vẫn lành lặn treo trên cổ tôi.

Vậy tại sao ngón giữa của tôi lại bị rá/ch?

Tôi cúi xuống nhìn mới phát hiện, vừa nãy quá hoảng lo/ạn, nên lúc mở cửa không dùng chìa khóa, mà dùng bùa hộ thân là thẻ Dragon Balls.

Bây giờ một góc của thẻ Dragon Balls vẫn đang dính m/áu.

Tôi vội lấy chìa khóa ra lần nữa chuẩn bị mở cửa, nhưng lại phát hiện không đúng.

Cửa chống tr/ộm của cửa nhà tôi là màu xanh đen, vừa nãy nhìn thấy đúng rồi, sao bây giờ cái cửa này lại biến thành màu đỏ chứ?

Tôi dụi mắt nhìn xung quanh mới phát hiện….

Đây là sân sau nhà ông Lý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19