14.

Anh trai tôi ăn mặc bảnh bao tham dự buổi họp báo của dự án Nam Thành.

Thế nhưng ngay trước bàn dân thiên hạ, anh ta đã bị cảnh sát áp giải đi.

Cổ phiếu của công ty chúng tôi sụt giảm nghiêm trọng.

Bố tôi và ông nội vội vã gọi tôi đến họp. Đến tận lúc này, họ vẫn chưa biết ai là người đã đứng ra tố cáo.

Tôi cũng đã tìm được chứng cứ về những chuyện xảy ra từ mười năm trước.

Chẳng bao lâu sau, cả bố và ông nội tôi cũng lần lượt bị đưa đi.

Mẹ kế muốn tiếp quản công ty để dọn dẹp đống hỗn độn này. Nhưng bà ta đã bị người của tôi hoàn toàn cô lập và vô hiệu hóa quyền lực.

Tôi chính thức tiếp quản công ty, tiến hành thủ tục phá sản tái cơ cấu, nhân tiện sa thải toàn bộ gia đình bác cả, cô út và cả em gái tôi.

Em gái tôi phải gánh chịu biến cố hôn nhân đổ vỡ.

Gia tộc hào môn lâu đời ở Bắc Kinh vốn dĩ mắt cao hơn đầu lập tức quay lưng, vứt bỏ cô nàng tiểu thư nhà giàu vừa sa cơ lỡ vận.

Toàn bộ bất động sản của gia đình đều bị tòa án tịch thu để thi hành án.

Gia đình lúc này cũng không còn tiền để thuê luật sư riêng, vụ án của bố, ông nội và anh trai tôi đành phải nhờ đến luật sư do tòa án chỉ định.

Mẹ kế phải dắt díu em gái tôi đi thuê nhà trọ để sống qua ngày.

Anh trai tôi ở trong tù vẫn không quên đòi gặp chị dâu.

Nhưng thứ anh ta nhận được chỉ là một tờ đơn kiện của Trần Lạc.

Tôi đã chi ra số tiền lên tới sáu chữ số để thuê luật sư ly hôn hàng đầu, giúp Trần Lạc khởi kiện ly hôn thành công ngay trong lần đầu tiên.

Trần Lạc nhận được một khoản tiền khổng lồ từ công ty đối thủ, sau đó chị ấy quay trở lại công ty đã được tái cơ cấu của tôi để đảm nhận vị trí kế toán trưởng.

Lần này chị ấy quay lại không phải để chứng tỏ bản thân, mà đơn giản là vì chị ấy thực sự yêu thích công việc kế toán này.

Phía tôi cũng đang rất cần một người đáng tin cậy để nắm giữ tay hòm chìa khóa.

Tôi vô cùng tin tưởng Trần Lạc.

Lục Mạn đã thi đỗ chứng chỉ sư phạm và đến giảng dạy tại một trường học.

Vốn dĩ cô ta học chuyên ngành sư phạm, từ nhỏ ước mơ của cô ta đã là trở thành một cô giáo.

Người đồng nghiệp Thường Thắng từng c/ứu mạng cô ta cũng hết lòng ủng hộ cô ta theo đuổi nghề gõ đầu trẻ này.

Để duy trì sinh kế, mẹ kế và em gái tôi bắt đầu làm công việc của những cô gái bao phục vụ đại gia. Dù sao em gái tôi cũng có nhan sắc, rất nhiều phú nhị đại và đại gia thích gu này.

Người bác cả vốn chỉ biết quanh quẩn chăm chồng dạy con và dượng cả thất nghiệp nhưng lười lao động suốt ngày cãi lộn, đá/nh nhau.

Cùng lúc đó, cô út và dượng út đều thất nghiệp nên đã dắt díu con cái về quê nội sinh sống.

Vào tiết Thanh Minh năm nay, chúng tôi đã đi tảo m/ộ gia đình Thường Thắng. Tôi cũng đến nghĩa trang ở ngoại ô để thăm mẹ đẻ của mình.

"Mẹ ơi, con đã sống đến ngày có thể tự quyết định cuộc đời mình rồi..."

"Mẹ ơi, mẹ có nhìn thấy không..."

"Con gái của mẹ đã đủ mạnh mẽ, vận mệnh của con giờ đây đã nằm trong tay chính mình."

"Sau này nếu có con, con nhất định sẽ bảo vệ nó, để nó được thuận lợi tự chủ cuộc sống của mình."

Một con chim hỷ tước bay đến trước m/ộ, nó đậu lên vai tôi một lát rồi mới cất cánh bay đi.

Buổi tối, tôi đi ăn cơm cùng Lục Mạn và Trần Lạc.

Trong căn biệt thự sân vườn rộng lớn, chúng tôi uống chút rư/ợu rồi cùng nhau trò chuyện về cuộc sống gần đây.

Lục Mạn đã tìm được một người bạn trai chín chắn và đáng tin cậy.

Trần Lạc thì hẹn hò với một người mẫu nam.

Còn tôi thì bao nuôi vài cậu sinh viên nam trẻ trung, khụ khụ khụ.

Tất cả chúng tôi đều cảm thấy tương lai phía trước vô cùng đáng để mong chờ.

[TOÀN VĂN HOÀN]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi nghỉ việc, gia đình vẫn bắt tôi tổ chức tiệc cho cả dòng họ miễn phí

Chương 10
Sau khi rời khỏi nhà hàng áp lực cao, Đường Dĩ Hòa trở về nhà tạm trú, vốn nghĩ rằng mình có thể nghỉ ngơi sáu tuần, nào ngờ cha mẹ đã sớm hứa hẹn thay cô đảm nhận việc tổ chức buổi tiệc gia tộc cho sáu mươi người. Từ thực đơn dán trên tủ lạnh, địa điểm tổ chức ở phòng sinh hoạt, đơn đặt hàng nhà cung cấp cho đến quyền sử dụng phòng khách, sự chuyên nghiệp của cô hết lần này đến lần khác bị xem là nguồn lực gia đình đương nhiên phải có. Khi người cô duy nhất ủng hộ cô cũng thừa nhận rằng bà từng mặc nhiên cho phép sự sắp đặt này, Dĩ Hòa cuối cùng mới hiểu ra, thứ cô thực sự cần rời bỏ không chỉ là một buổi tiệc, mà là quy tắc cũ dùng lao động miễn phí để đổi lấy cảm giác được cần đến và được giữ lại. Cô công khai rút lui khỏi việc tổ chức, chấp nhận việc chuyển đi và sự bất mãn của họ hàng, đồng thời học cách khiến công việc tại quán ăn nhỏ hai mươi chỗ ngồi có sự khởi đầu, có kết thúc và có thù lao xứng đáng.
0