Úy Cảnh Thâm đi tới bục giảng giúp tôi thu dọn giáo cụ, thỉnh thoảng lại có sinh viên đi ngang qua liếc mắt nhìn.
Vài cậu nam sinh ngày thường tính tình khá hoạt bát đi ngang qua, một cậu trong số đó cười hì hì quăng lại một câu:
"Cô ơi, không lẽ đây là... phu quân của cô ạ!"
"Vừa nãy phu quân của cô ngồi ngay cạnh các em đấy, không để thầy ấy nhìn thấy em chẳng chịu tập trung học hành đó chứ!"
Mấy cậu nam sinh liên tục xua tay: "Không có không có không có, bọn em học hành chăm chỉ lắm ạ." Nói xong bèn vội vàng chuồn mất dạng.
Tôi và Úy Cảnh Thâm dọn dẹp xong cũng rời khỏi phòng học. Mấy cậu sinh viên khi nãy vẫn chưa đi xa.
Chúng tôi nghe thấy người đi đằng trước cảm thán: "Đậu xanh! Lúc đó tao còn tự hỏi không biết người này là ai, lại còn mặc áo măng tô, đúng là làm màu vãi chưởng!"
"Thật đấy! Không ngờ lại là người yêu của cô giáo mình! Má nó tao còn vừa làm một ván game. Mày bảo liệu ông ấy có mách lẻo với cô không?"
Rất nhanh bọn họ đã hòa vào dòng người tan học.
Tôi nhịn cười liếc nhìn Úy Cảnh Thâm. Anh đang cúi đầu nhìn bộ đồ mình mặc trên người mà rơi vào im lặng như đang suy nghĩ điều gì.
Mãi đến lúc ra chỗ vắng người tôi mới cười phá lên thành tiếng.
"Em còn cười! Nhìn không đẹp sao?" Anh tủi thân nói.
Tôi vỗ vỗ vai anh an ủi: "Trẻ con ấy mà, gu thẩm mỹ không giống thế hệ chúng ta đâu. Anh chấp nhặt với tụi nó làm gì."
"Em rất thích nhìn anh mặc áo măng tô đấy. Rất đẹp trai, vô cùng nổi bật!"
"Thật không?" Mắt anh sáng rỡ: "Em không lừa anh chứ?"
"Lừa anh làm gì? Anh không biết đâu, đợt hai đứa mình đi xem mắt ấy, chiếc áo khoác màu kaki anh mặc lúc đó làm em mê mẩn c.h.ế.t đi được!"
Khóe miệng Úy Cảnh Thâm không kiềm chế được mà cong lên, sau đó ho nhẹ một tiếng kề sát lại gần nói:
"Vậy...hay là cô giáo Từ về ký túc xá, thu dọn lại hành lý đi?"
"Em nỡ lòng nào để một mỹ nam như anh ngày ngày phải chăn đơn gối chiếc vò võ một mình sao?"
Đúng là được nước lấn tới, nhưng tôi vẫn thu dọn đồ đạc chuyển về nhà.
21
Buổi tối rửa mặt mũi xong xuôi tôi ngồi trên sô pha, người đàn ông mặc đồ ngủ tiến tới ngồi xuống bên cạnh.
"Nói chuyện chút nhé?"
"Ừm." Tôi gật đầu.
"Hay là chơi trò thành thật khai báo đi? Nói về những chuyện mà đối phương chưa biết ấy."
"Được, vậy em nói trước nhé."
Tôi rũ mắt, nghĩ tới tính cách luôn âm thầm chịu đựng của mình bấy lâu nay, bèn hạ quyết tâm phải bày tỏ lòng mình một cách không cố kỵ một lần.
"Hồi đi học em đã bắt đầu chú ý đến anh rồi."
"Chỉ là chú ý thôi sao? Không phải là yêu thầm anh à?" Trên khuôn mặt Úy Cảnh Thâm toát lên vẻ đắc ý.
Tôi bất lực cười nói: "Chắc là ít nhiều cũng có chút rung động? Ai bảo ngoại hình của anh quá đỗi thu hút cơ chứ."
Úy Cảnh Thâm chậc lưỡi, lắc lắc đầu: "Không ngờ học thần cũng háo sắc g/ớm nhỉ."
Tôi khựng lại mất vài giây, cứ tưởng tai mình nghe nhầm.
"Anh vừa gọi em là gì cơ?"
"Học thần á. Chẳng phải danh xưng của em hồi cấp ba là học thần sao." Anh nói một cách vô cùng thản nhiên.
Tôi khó hiểu: "Sao anh lại biết?"
"Trời đất! Năm đó em từ lớp thường càn quét một đường lên top đầu, đ/è bẹp dí hơn sáu chục mạng của lớp chuyên bọn anh. Các lớp khác thì anh không rõ, chứ hai lớp chúng ta ai mà chẳng biết đến đại danh của em!"
Giọng điệu của anh có chút kích động, thậm chí còn mang theo vài phần khâm phục.
"Em... Không đúng! Lúc hai đứa mình đi xem mắt, anh đâu có nhận ra em!"
"Thì do anh muốn làm màu chút xíu trước mặt học thần thôi mà!"
Nghe câu trả lời của anh, nội tâm tôi nhảy nhót rộn ràng.
Hóa ra người mà bản thân mình để tâm thuở niên thiếu cũng từng nhắc đến tôi vào một khoảnh khắc nào đó.
Đối với tôi, điều này đã quá đủ rồi. Cho dù kết cục có ra sao cũng không còn gì để hối tiếc nữa.
"Vậy anh kết hôn với em là vì nhận ra em sao?"
“Đúng là lúc đầu đi xem mắt, anh chỉ muốn đối phó với người nhà, nhưng chẳng phải sau đó rất có hứng thú với em sao."
"Có hứng thú đến mức... mới nửa tháng, anh đã muốn cưới em rồi?" Tôi kinh ngạc hỏi.
"Vốn dĩ cũng muốn chầm chậm bồi đắp tình cảm với em cơ, nhưng em đã gặp tới mười chín đối tượng xem mắt rồi, ai mà biết em có đi gặp người thứ hai mươi hay không."
Giọng điệu đó của Úy Cảnh Thâm cứ như thể lúc đó tôi ế lắm rồi, khát khao gả đi đến mức có thể đ/á anh bất cứ lúc nào vậy.
22
"Hơn nữa anh phát hiện ra em có những mặt tương phản rất đáng yêu. Bố mẹ anh cũng thích em. Vậy em gả cho ai mà chẳng là gả, chi bằng gả luôn cho anh đi!"
"Vậy… vậy sau khi kết hôn, tại sao anh lại đòi ngủ riêng phòng với em?"
Úy Cảnh Thâm trưng ra vẻ mặt vô tội, kinh ngạc vặn hỏi lại:
"Chẳng phải lúc đó em ngồi chỗ này với vẻ mặt đầy cam chịu khó xử sao? Còn túm lấy cái gối ôm cào cào sắp rá/ch tới nơi, nên anh mới tưởng em không muốn ngủ chung phòng với anh!"
Tôi vô cùng bất ngờ, chưa bao giờ nghĩ tới những luồng suy nghĩ giữa tôi và anh lại sai lệch và hiểu lầm nhau nhiều đến vậy.
"Úy Cảnh Thâm em hỏi anh, vậy nếu như... đối tượng xem mắt lúc đó của anh không phải là em thì sao?"
Anh cười nhẹ một tiếng, kiên định nói: "Sao có thể không phải là em được! Lúc bà mối đưa thông tin giới thiệu, anh vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy tên em rồi."