Nên Duyên Muộn Màng

Chương 6

10/09/2024 19:31

Sau đêm đó, tôi ròng rã một tuần không gặp Phó Ngôn Tri.

Từ miệng mặt s/ẹo biết được mẹ Phó Ngôn Tri lúc anh mười lăm tuổi lúc bị Phó Tân đuổi ra khỏi nhà họ Phó trong uất ức.

Nguyện vọng lúc còn sống của bà là hy vọng một nhà hòa thuận, bảo Phó Ngôn Tri không nên trách Phó Tân, tiệc gia đình mỗi tháng, anh nhất định phải đi, anh là con cái nhà họ Phó.

Phó Ngôn Tri từ đó trở đi, tiếp quản sản nghiệp nhà ngoại, hai cậu cưu mang Phó Ngôn Tri, thương nghiệp phía ngoại, thế giới ngầm toàn bộ giao cho Phó Ngôn Tri.

Nếu như không phải theo di ngôn của mẹ Phó Ngôn Tri, Phó Tân nhất định không thể sống đến bây giờ.

Về phần Phó Thư Vũ, mặt s/ẹo chỉ nói người này tâm ý khó dò, tất cả mọi người đều có thể lợi dụng, bao gồm đêm đó, Phó Tân nổi gi/ận, cũng do anh ta châm ngòi, nói với Phó Tân, Phó Ngôn Tri đem gái hầu r ư ợ u về nhà.

Tôi nghe xong t ứ c gi ậ n không chịu được, tôi chỗ nào giống gái hầu r ư ợ u, mắt Phó Thư Vũ bị gì thế.

Tôi đang nổi g i ậ n, bỗng thấy điện thoại báo số lạ.

Là Phó Thư Vũ, hẹn gặp mặt tôi, nói có liên quan đến cha tôi.

Tôi đón xe đi tới phòng ăn anh ta nói.

Phó Thư Vũ chó đội lốt người ngồi trong phòng bao, ánh mắt anh ta dịu dàng hiện lên chút t à n n h ẫ n.

"Cô Tống, tôi biết chuyện cha cô thiếu Phó Ngôn Tri ba ngàn vạn, điều kiện của cô không tệ, cần gì phải làm mình ấm ức, không bằng cân nhắc đến công ty của tôi làm nghệ sĩ?"

"Làm nghệ sĩ?"

"Đúng, nếu cô đồng ý ký kết, tôi trước hết có thể trả cô ba ngàn vạn, đến lúc đó cha cô có thể về nước, cô cũng có thể rời khỏi Phó Ngôn Tri."

Tôi bực bội nhìn Phó Thư Vũ, con mắt nào của hắn nhìn thấy tôi muốn rời khỏi Phó Ngôn Tri, tôi bây giờ vốn dĩ không muốn đi.

Phó Ngôn Tri đẹp trai lại có tiền, lại cư/ớp đi nụ hôn đầu của tôi… Không, hình như là tôi hôn anh, nhưng mà không quan trọng.

Nhưng tôi vẫn muốn xem Phó Thư Vũ muốn làm gì.

"Được, có thể ký kết với công ty Phó tổng, vậy ít nhất cũng sẽ có hình tượng, còn có phí ký kết ba ngàn vạn, sao lại không làm."

Khóe môi Phó Thư Vũ lộ ra một nét cười: "Nếu cô Tống đã đồng ý, trước khi ký kết tôi có một thỉnh cầu nho nhỏ?"

"Cái gì?"

"Cô Tống, đây là bút ghi âm, hi vọng cô có thể để dưới bàn sách của Phó Ngôn Tri, chỉ cần làm được, lúc nào ký cũng được."

Phó Thư Vũ nói xong cầm bút ghi âm mini đặt trên bàn trước mặt tôi.

Anh ta một chiêu bắt soi, một phân tiền cũng không tốn một xu nào.

Có phải nếu tôi không nói gì, thì sẽ bị xem là đồ đần không?

Tôi ra vẻ k/inh h/oàng: "Phó tổng, cái này không được đâu, anh cũng biết Phó Ngôn Tri từ trước đến nay cẩn thận, tôi làm như vậy nếu như bị anh ấy phát hiện, nhất định phải ch*t."

"Cô Tống, bút ghi âm này rất nhỏ, cô đặt dưới bàn, thần không biết q/uỷ không hay, nếu như bị phát hiện, cũng chỉ có thể là mặt s/ẹo hoặc là những người khác, không ai nghi đến cô đâu.”

"Như vậy đi, để tỏ lòng thành, tôi đưa một vạn tiền cọc cho cô trước, cho cha cô ở nước ngoài có cuộc sống khá chút."

Tôi đồng ý với Phó Thư Vũ, cũng hỏi anh ta một vấn đề, vì sao Phó Ngôn Tri không thích màu đen.

Phó Thư Vũ không hiểu, từ tốn:

"Khi còn bé, nữ thư ký của phụ thân, nửa đêm thường xuyên mặc âu phục màu đen đến thư phòng của cha, phòng của Phó Ngôn Tri sát vách thư phòng, có một lần nó hỏi, bị cha đ/á/nh cho gần ch*t."

Tôi nghe xong nắm ch/ặt nắm đ/ấm, cố nén ý cười: "Cho nên anh ấy mất ngủ, cũng liên quan đến chuyện này?"

"Đúng, nghe bảo mẫu nói, về sau giấc ngủ của nó không tốt lắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chồng đi công tác, ngôi nhà thứ hai của anh không giấu được nữa

Chương 5
Khi xếp lại quần áo, tôi chạm phải một phong thư gấp gọn trong túi áo vest chồng mình - "Thông báo Phụ huynh". Nhưng nó không phải từ trường con gái tôi đang học. Mở ra xem, mục tên học sinh ghi rõ: Lâm An Lạc. Phụ huynh là... Lâm Cảnh Minh. Chồng tôi tên chính là Lâm Cảnh Minh. Không chần chừ, tôi thẳng tiến đến ngôi trường ấy, xưng danh "Phụ huynh của Lâm An Lạc" để hỏi thăm tình hình. Giáo viên đáp ngay: "Phụ huynh An Lạc vừa đón bé xong, chắc chưa đi xa đâu". Tôi lặng lẽ theo sau, đúng lúc nhìn thấy chồng mình một tay dắt cậu bé, tay kia ôm eo người phụ nữ lạ mặt, đang cúi đầu cười khẽ. Tôi siết chặt điện thoại gọi cho anh ta, giọng điệu bình thản: "Khi nào về?" Anh giật mình giây lát rồi nghe máy: "Lần này công tác lâu, chắc ba bốn ngày nữa". Tôi cúp máy, giơ điện thoại lên, chụp rõ nét khoảnh khắc ba người họ. "Lâm Cảnh Minh, món quà bất ngờ này, tôi xin nhận lấy."
Báo thù
Hiện đại
Nữ Cường
0
Ưu ái Chương 7