Tôi tên Lý Bá, có một bí mật rất khó nói thành lời.
Nhìn bề ngoài, gần như chẳng ai có thể đoán được bí mật ấy.
Tôi là một nam sinh viên thể thao, cao một mét tám, “kích thước” mười tám, cơ bụng tám múi rõ ràng. Vai rộng, eo gọn, tay chân đều là cơ bắp do nhiều năm luyện tập tích lại.
Da tôi hơi ngăm vì thường xuyên phơi nắng trên sân bóng, đường nét gương mặt cũng không phải kiểu thanh tú mềm mại.
Nói tóm lại, bất kể nhìn từ góc độ nào, tôi cũng giống một 1 tiêu chuẩn đến mức không thể tiêu chuẩn hơn.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại.
Tôi là 0.
Không những là 0, nhu cầu ở phương diện kia còn khá cao.
Không phải tôi chưa từng lấy hết can đảm đi tìm đối tượng.
Hồi mới vào đại học, tôi từng vài lần tới quán bar gay thử vận may.
Nhưng ngoại hình của tôi thật sự quá dễ khiến người khác hiểu lầm.
Những người chủ động tiến lại gần hầu hết đều là mấy cậu trai trắng trẻo, mềm mại, nhìn một cái đã biết chắc chắn đụng số với tôi.
Thỉnh thoảng khó khăn lắm mới gặp được người đúng gu, nói chuyện cũng hợp, hai bên đều cảm thấy có thể tiến thêm một bước.
Kết quả tới lúc thật sự vào khách sạn, phát hiện người muốn ở vị trí dưới lại là tôi, sắc mặt đối phương lập tức thay đổi.
Có người còn nhìn tôi từ đầu xuống chân, biểu cảm chẳng khác nào vừa bị lừa một vố lớn.
Tôi cũng rất bất lực.
Chẳng lẽ cao lớn, cơ bắp một chút thì không được làm 0 sao?
Sau vài lần mất hứng như vậy, tôi dần chẳng còn muốn thử nữa.
Thời buổi này, 0 hấp dẫn thì không khó tìm.
Muốn gặp được một 1 thật sự đúng gu lại khó chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Sau đó tôi đặt m/ua vài món đồ dùng cá nhân trên mạng.
Dùng một thời gian mới phát hiện—
Một mình cũng có thể tự giải quyết rất tốt.
Không cần nhìn sắc mặt người khác.
Không cần lo người ta vừa thấy mình đã tưởng sai vị trí.
Càng không phải chịu ánh mắt kỳ quái của bất kỳ ai.
Trải nghiệm tốt hơn tôi tưởng rất nhiều.
Thế là ý định tìm một người bạn trai để nghiêm túc yêu đương cũng dần bị tôi ném ra sau đầu.
Kế hoạch cuộc đời hiện tại của tôi rất rõ ràng.
Chăm chỉ chơi bóng.
Thi đấu cho tốt.
Cố gắng ki/ếm thêm tiền thưởng.
Sau này đến lúc giải nghệ, nếu không tiếp tục đi theo con đường chuyên nghiệp nữa thì tìm một trường học làm giáo viên thể dục.
Lương không cần quá cao.
Miễn ổn định, thoải mái, có thời gian nghỉ ngơi là được.
Tôi vốn tưởng cuộc sống của mình sẽ cứ bình bình đạm đạm như vậy.
Cho tới một buổi chiều sau khi tập luyện xong.
Hôm ấy, cả đội chúng tôi đang đi từ sân tập về phía nhà ăn.
Đi ngang qua khu rừng nhỏ trong trường, bụi cỏ bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng sột soạt.
Tôi theo bản năng liếc qua.
Một vệt trắng vụt ngang tầm mắt nhanh đến mức gần như chỉ còn lại tàn ảnh, sau đó chui thẳng vào bụi cây.
“Đệt, vừa rồi có phải rắn không?”
Một tên trong đội lập tức dừng chân.
Mấy người khác cũng quay đầu nhìn.
“Có khi thật đấy.”
“Trường mình nhiều cây thế này, có rắn cũng chẳng có gì lạ.”
Đám sinh viên thể thao chúng tôi gan đều khá lớn.
Đối với rắn cũng chẳng có nỗi sợ đặc biệt.
Thậm chí còn có người hứng thú bừng bừng nhặt một cành cây, định chọc vào bụi cỏ tìm con rắn kia ra.
Tôi lập tức giữ vai hắn.
“Thôi.”
Tên kia quay đầu.
“Xem thử thôi mà.”
“Báo với bảo vệ trường một tiếng là được.”
Tôi nói.
“Nếu thật sự có rắn thì bắt rồi thả lại vào rừng.”
“Để nó trong trường không tốt.”
“Nó dọa sinh viên hay sinh viên dọa nó đều phiền.”
Cả đám bới bụi cỏ một lúc nhưng chẳng tìm thấy gì.
Cuối cùng cũng thôi.
Tôi càng không để chuyện ấy trong lòng, đẩy mấy người tiếp tục đi ăn cơm.
Vừa tập luyện xong, người tôi còn mang theo hơi nóng.
Tôi lại khá thích sạch sẽ, dù vận động nhiều nhưng không có mùi mồ hôi nặng nề khó chịu.
Áo thể thao hơi dính vào người, cộng thêm vóc dáng được rèn luyện lâu năm, nhìn qua quả thật có chút sức hút đàn ông.
Đợi bóng cả nhóm hoàn toàn khuất xa, bụi cỏ phía sau mới lại phát ra một tiếng động rất nhẹ.
Một cái đầu rắn trắng tinh chậm rãi nhô lên.
Con rắn toàn thân trắng như tuyết.
Lớp vảy dưới ánh chiều hơi ánh bạc.
Nó ngẩng đầu.
Lưỡi rắn thò ra.
Đôi mắt đen nhánh chăm chăm nhìn theo bóng lưng tôi thật lâu.
Mùi thật đậm.
Vừa ngửi đã thấy thích.
Nó đã quanh quẩn ở ngôi trường thể thao này suốt ba ngày.
Trong ba ngày ấy nhìn thấy không dưới mấy nghìn người.
Nhưng chẳng có ai khiến nó cảm thấy đặc biệt.
Chỉ có người vừa đi qua.
Chỉ có mùi trên người tôi.
Vừa ngửi thấy đã khiến nó không muốn rời đi.
Thân rắn trắng lặng lẽ uốn qua bụi cây.
Sau đó âm thầm đuổi theo.
Cuộc sống hằng ngày của tôi rất đơn giản.
Tập luyện.
Lên lớp.
Ăn cơm.
Về nhà.
Vì vài nguyên nhân cá nhân, từ năm nhất tôi đã không ở ký túc xá mà thuê một căn hộ trong khu dân cư gần trường.
Khoảng cách không xa, đi bộ cũng chẳng mất bao lâu.
Quan trọng nhất là sống một mình rất tự do.
Tôi lại thích sạch sẽ, nhà cửa gần như ngày nào cũng dọn.
Đồ dùng đều đặt ngay ngắn.
Sàn nhà cũng chẳng mấy khi có bụi.
Vì vậy tối hôm ấy, khi vừa mở cửa đã nghe ngoài ban công vang lên một tiếng “bộp”, phản ứng đầu tiên của tôi là lập tức chạy tới xem.
Sau đó đứng khựng lại.
Trên ban công có một con rắn trắng.
Chính x/ác hơn, là một con rắn trắng tinh đang cố uốn thân bò từ ban công vào phòng khách.
Tôi nhìn nó.
Nó cũng ngẩng đầu nhìn tôi.
Phản ứng đầu tiên của tôi hoàn toàn không phải nhà mình quá bẩn, có chuột nên dẫn rắn tới.
Bởi tôi biết rất rõ nhà mình sạch đến mức nào.
Hơn nữa con rắn trước mắt trông cũng chẳng giống rắn hoang.
Màu sắc quá đẹp.