Tim tôi thắt lại, suýt chút nữa thì quên mất chuyện hiển thị IP.
Đành phải tìm cớ nói: 【Ừm... em đến thành phố C du lịch thôi.】
Lục Trì Diễn rõ ràng trở nên kích động:
【Thật sao bảo bối, anh cũng đang đi công tác ở thành phố C đây.】
【Tiền có đủ không đấy, sao đi chơi mà không nói với anh một tiếng?】
【Chuyển khoản 52 ngàn tệ】
【Bảo bối em đang chơi ở đâu, anh có thể đến gặp em không?】
Đương nhiên là tôi không thể gặp anh ta rồi, đành phải khéo léo từ chối:
【Để lần sau đi, em đang đi cùng bạn rồi.】
Lục Trì Diễn có chút tiếc nuối, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp:
【Được thôi.】
【Vậy bảo bối có thể gửi cho anh một tấm ảnh không, đã lâu rồi em không gửi ảnh mới cho anh...】
Ai mà ngờ được vị Lục tổng bề ngoài mạnh mẽ, lười biếng kia, sau lưng lại là một kẻ cuồ/ng chân chứ.
Trước đây mỗi lần gửi ảnh xong, anh ta đều phải mất nửa tiếng mới trả lời tôi.
Đang lúc do dự.
Lục Trì Diễn lại chuyển thêm một khoản tiền nữa:
【Bảo bối, anh cho em xem cơ bụng này, c/ầu x/in em đó bảo bối gửi cho anh một tấm đi.】
Tôi nhanh tay nhận tiền rồi đồng ý.
Lần này khi chụp ảnh, tôi cố ý tránh để cảnh vật xung quanh lọt vào ống kính.
Trong ảnh chỉ có đôi chân của tôi và ga giường màu trắng.
Chụp xong gửi cho anh ta.
Tôi cứ ngỡ lại phải chờ thêm nửa tiếng nữa.
Thế nhưng lần này, Lục Trì Diễn nhắn tin lại rất nhanh:
【Bảo bối, em cũng ở khách sạn Vân Tích à!】
? Sao anh ta nhìn ra được vậy?
Lục Trì Diễn khoanh tròn một họa tiết gửi cho tôi: 【Đây là logo riêng của khách sạn này.】
Tôi hoàn toàn c/âm nín.
Không phải chứ, sao còn có màn hai thế này.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi ở khách sạn 5 sao, nào ngờ được cái họa tiết bình thường này lại là logo đ/ộc quyền của khách sạn...
Nhìn Lục Trì Diễn đang kích động đến mức muốn lao đến tìm tôi ngay lập tức.
Tôi vội vàng tìm ki/ếm, phát hiện ở thành phố C không chỉ có một khách sạn Vân Tích.
May quá, nó là chuỗi khách sạn.
Tôi vội vàng ứng phó: 【Chắc không phải cùng một khách sạn đâu, ôi, tiếc thật đấy bảo bối à.】