Bận xong rồi?
Câu nói này của Lâm Viễn chợt làm tôi nhớ đến công việc chính của anh.
... Nhiếp ảnh gia.
Thật ra ngày thường, Lâm Viễn cũng hay chia sẻ với tôi dăm ba chuyện vụn vặt trong công việc. Anh kể, nhiếp ảnh gia giỏi thời nay không chỉ cần biết chụp ảnh, mà còn phải biết photoshop cho người mẫu nữa. Anh còn than vãn rằng có những cô người mẫu yêu cầu cực kỳ cao, thường phải chỉnh sửa đi chỉnh sửa lại mấy lần thì đối phương mới vừa ý.
Tức thì tôi chợt bừng tỉnh ngộ.
Vậy nên có lẽ là Lâm Viễn đã tải một bức ảnh kinh dị nào đó trên mạng về rồi ghép mặt Diêu Thanh vào. Lâm Viễn vốn là nhiếp ảnh gia, kỹ năng photoshop của anh đương nhiên phải đạt đến độ xuất thần nhập hóa. Cộng thêm công nghệ máy tính hiện đại phát triển như vậy... muốn đạt được hiệu ứng đổi mặt hoàn hảo không tì vết cũng chẳng phải là chuyện không thể.
Hơn nữa bình thường Lâm Viễn vốn đâu phải là một người cứng nhắc. Trái lại, anh rất thích đùa giỡn, hay trêu chọc và hù dọa tôi.
Nghĩ tới đây, cõi lòng tôi phần nào được xoa dịu đôi chút. Tôi lưu bức ảnh đó về điện thoại, sau đó mở trình duyệt web lên dùng tính năng tìm ki/ếm bằng hình ảnh. Thế nhưng tôi lại chẳng hề tìm thấy bản gốc của bức ảnh này trên mạng.
Đang lúc tôi còn đầy bụng hoài nghi, tin nhắn của Lâm Viễn lại liên tục nhảy ra:
[Tiểu Đồng, đừng gi/ận nữa, em đang ở nhà phải không?]
[Đừng bơ anh mà, anh sợ lắm, anh không thể mất em được.]
[Tiểu Đồng, em ngủ rồi sao?]
[Tiểu Đồng, chúng ta gặp nhau một lát, nói chuyện đàng hoàng được không em?]
...
Xem ra, Lâm Viễn vì bị vạch trần trò đùa, tưởng tôi đang gi/ận thật nên bây giờ bắt đầu luống cuống rồi.
Tôi mỉm cười, định bụng sẽ “bơ” anh thêm một lát nữa. Nếu không, anh cứ đùa giỡn mà chẳng biết nặng nhẹ cũng chẳng nhận ra mình đã sai.
Thế nhưng tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm được bao lâu thì câu nói tiếp theo của Lâm Viễn lại một lần nữa khiến th/ần ki/nh tôi căng như dây đàn:
[Tiểu Đồng, em không để ý tới anh cũng không sao, anh đến dưới nhà em rồi.]