Bia Đỡ Đạn Thức Tỉnh Rồi

Chương 14

29/07/2024 16:27

14.

Tôi mở cửa sổ khách sạn, hét lớn: “Thẩm Dực, anh là đồ con heo!”

Chưa đến ba giây sau, điện thoại rung lên báo hiệu tin nhắn.

Thẩm Dực: [Không được ch ử i người khác.]

Tôi: ...

Sau khi bị tôi phát hiện, mấy người này cũng lười không thèm che giấu nữa.

Diệp Nhiên mỗi ngày đúng giờ mang bánh rán đến cho tôi.

Hứa Ngụy Nhiên mỗi ngày đều đúng giờ huấn luyện chú cún con, biểu diễn xiếc cho tôi xem.

Thẩm Dực mỗi ngày gửi các loại quần áo hàng hiệu, để tôi tha hồ lựa chọn.

Ba người này dường như đã thỏa thuận riêng với nhau, mỗi ngày chỉ được chiếm một tiếng thời gian của tôi.

Bỗng dưng tay ôm chú chó Corgi của Hứa Ngụy Nhiên run lên, một giọt nước mắt rơi xuống tay tôi.

“Chị, em xin lỗi, em suýt chút nữa đã hại ch*t chị...”

Hiện giờ, cậu ta không chỉ là chủ của công ty mới nổi mà còn thừa kế gia sản của nhà họ Hứa.

Bên ngoài là một vị chủ tịch m á u lạnh, nhưng trước mặt tôi, cậu ấy lại luôn giống như một đứa trẻ muốn xin kẹo.

Tôi thở dài, “Nh/ốt tôi lại đúng là lỗi của cậu, nhưng sai lầm của Hứa Hinh Vũ không liên quan gì đến cậu.”

“Em sẽ khiến cô ta phải trả giá.”

Nói xong, cậu ấy mới đứng dậy rời đi.

Chợt nhớ đến kiếp trước, sau khi tôi chớc, cậu ấy đ i ê n cuồ/ng trả t h ù nữ chính, tôi không khỏi kinh hãi.

Tôi muốn khuyên cậu ta đừng tiếp tục đi sai đường nữa, nhưng phát hiện cậu ấy như bốc hơi khỏi thế gian, không cách nào tìm thấy được.

Tôi càng lo lắng, bắt đầu thường xuyên gặp á/c mộng.

Trong mơ, tôi nhìn thấy kiếp trước, nữ chính bị người ta hạ t h u ố c, nhưng tình cờ gặp được nam chính.

Còn tôi thay cô ấy gánh họa, trở thành món đồ chơi bị bọn l ư u manh kia h à nh h ạ.

Cô ấy khi đó nghe được bí mật của ông trùm xã hội đen, quay người bỏ chạy.

Còn tôi, đúng lúc đi ngang qua, bị người ta b ó p cổ, đ ậ p đ ầ u, dùng nửa mạng sống của mình để đổi lấy sự thoát thân cho cô ấy.

Thậm chí đến cuối cùng, tôi chớc thay cô ấy, bị ch/ôn vùi dưới biển, đến h/ài c/ốt cũng không còn.

Quả thật không hổ danh “bia đỡ đ ạ n nữ phụ”, mấy chữ này hoàn hảo diễn tả cuộc đời tôi.

Tôi gi/ật mình tỉnh dậy, phát hiện nữ chính đang nằm cạnh mình.

Cô ấy lo lắng: “Chị không sao chứ, lại gặp á/c mộng à?”

Tôi lắc đầu, muốn cô ấy rời đi.

Cô ấy nắm tay tôi, khóc.

“Chị ơi, em xin lỗi, gần đây em luôn nằm mơ, mơ thấy chị luôn bị em liên lụy, bị em h ại thảm. Em thực sự chỉ muốn bù đắp cho chị, muốn bảo vệ chị, chị đừng g h ét em được không?”

Kiếp trước, mọi khổ đ a u của tôi đều bắt ng/uồn từ cô ấy.

Tôi biết không thể hoàn toàn trách nữ chính, nhưng cũng thật sự không thể nào không oán h ậ n.

Tôi bảo cô ấy rời đi.

Tôi muốn yên tĩnh ở một mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn cùng phòng cứ luôn nghĩ tôi đang quyến rũ hắn

Chương 12
Tôi đã đốt cuốn nhật ký đầy rẫy tên tôi của gã bạn cùng phòng cũ, rồi lên miền Bắc học đại học. Bạn cùng phòng mới là một gã “hung thần Đông Bắc” cao gần mét chín, ánh mắt nhìn tôi như nhìn rác. Chê tôi thấp, chê tôi yếu, chê tôi là dân miền Nam lắm chuyện. Tôi cố ý buồn nôn hắn: “Tôi là gay, thích đàn ông. Tốt nhất cậu mau đổi phòng đi, không thì tôi sẽ thích cậu đấy, sẽ hôn cậu đến ngất luôn đó.” Cậu ta lập tức xù lông, mặt đầy chán ghét: “Đệt! Tránh xa tôi ra! Xui xẻo chết mẹ!” Nhưng tôi nghe rất rõ tiếng cậu ta gào thét điên cuồng trong đầu “Gay? Vợ? Hôn mình?” “Chỉ nói với một mình mình thôi nhỉ? Chắc chắn là thầm thích mình rồi? Da mặt mỏng nên không dám nói thẳng?” “A a a mắt đỏ lên sắp khóc rồi! Muốn hôn thì cho hôn là được chứ gì, khóc cái gì, khóc muốn lấy mạng ông đây luôn rồi!” Trúc mã quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi yêu hắn thêm lần nữa. Gã “hung thần” bạn cùng phòng lập tức kéo tôi vào lòng, ánh mắt như muốn giết người: “Cút, đây là vợ tôi!” Cùng lúc đó, tiếng lòng cậu ta nổ tung trong đầu tôi: “Ôm được rồi ôm được rồi! Vợ mềm quá, thơm quá, sắp không khống chế nổi rồi”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
254
Nữ Nhập Liệm Chương 9
Đất Cấm Chương 13
Kẻ Đáng Chết Chương 10