TÔI NUÔI TRẺ TRONG GAME KINH DỊ

Chap 1

14/04/2026 15:56

Tôi là một Nữ Q/uỷ vương khét tiếng hung bạo trong trò chơi kinh dị. Thấy ai không vừa mắt là tôi x/é x/á/c kẻ đó.

Số người chơi và q/uỷ quái bị tôi ngh/iền n/át có thể xếp hàng vòng quanh phó bản đến ba vòng. Đến cả ch.ó trong phó bản nhìn thấy tôi cũng phải lén lút né tránh.

Sau này, Nữ Q/uỷ vương đối đầu gay gắt nhất với tôi trong trò chơi kinh dị đã ch*t. Đứa con gái loài người mà cô ta để lại bỗng chốc trở thành củ khoai nóng bỏng tay.

Tôi lạnh lùng nhìn đám q/uỷ lớn đẩy qua đẩy lại, dù sao thì cái rắc rối này cũng chẳng thể rơi trúng đầu tôi.

Thế nhưng, chẳng ai ngờ, một đêm dài nọ, cô bé đó lại một mình bước chân vào phó bản của tôi.

1.

"Dì Cầm..."

Lúc Tiểu Mãn đến, tôi đang dùng q/uỷ hỏa để nấu món bún ốc. Đồ ăn của loài người quả thực có chút thú vị, hơn nữa lại còn dễ gây nghiện.

Có tiếng người bất ngờ vang lên phía sau, khiến tôi gi/ật mình đứng phắt dậy và vội vàng giấu tô bún ốc ra sau lưng.

Tiểu Mãn đứng cách tôi năm mét, không dám lại gần, chỉ khẽ gọi tên tôi.

Tôi bước tới, lạnh lùng nhìn cô bé: "Đêm hôm thế này, cháu đến phó bản của ta làm gì?"

Tiểu Mãn có vẻ hơi sợ hãi với môi trường phó bản vừa xa lạ vừa q/uỷ dị, nhưng vẫn hít một hơi thật sâu, dũng cảm nhìn thẳng vào tôi, "Tiểu Mãn muốn sống cùng Dì Cầm ạ."

Tôi nhìn cục bột nhỏ bé trước mặt, dù sợ hãi nhưng lại vô cùng kiên định, rồi đưa tay lên véo nhẹ má bầu bĩnh của cô bé.

Sau đó, tôi điều khiển đồng tử chuyển sang màu xanh lục, mái tóc đen nhánh, dịu dàng cũng lập tức biến thành hình dạng cành cây, dựng đứng lên trời.

Tôi đột ngột ghé sát Tiểu Mãn, dùng giọng điệu đ/ộc địa để đe dọa cô bé: "Mẹ của cháu không nói cho cháu biết à? Ta là Nữ M/a Đầu hung bạo nhất trong trò chơi kinh dị này, hơn nữa còn là kẻ tử th/ù với mẹ cháu đấy."

2.

Sau khi Mạnh Diệp ch*t, đứa con gái Tiểu Mãn của cô ta quả thật trở thành củ khoai nóng.

Không chỉ vì cô ta đã t/ự v*n bằng cách kích n/ổ cả phó bản chỉ để bảo vệ một gã đàn ông loài người. Mà còn vì con gái cô ta, Tiểu Mãn, cũng là một nhân loại.

Chúng tôi, tất cả đều là q/uỷ quái được sinh ra đã vài vạn năm, ai mà biết cách nuôi trẻ con chứ?

Ban đầu, Q/uỷ Vương định gửi cô bé về thế giới thực.

Nhưng thân là con gái của Nữ Q/uỷ vương phó bản, Tiểu Mãn khó tránh khỏi việc bị người đời b/ắt n/ạt.

Q/uỷ Vương không đành lòng, nên đã đưa cô bé về trò chơi kinh dị, tìm q/uỷ nuôi nấng. Hỏi khắp các Q/uỷ vương lớn nhỏ trong phó bản, nhưng lại chỉ chưa hề hỏi đến tôi.

Tôi có chút buồn bã, cảm thấy Q/uỷ Vương đang cố ý nhắm vào mình.

Quả là một bi kịch nhân gian.

"Đại tỷ, nếu con bé này thật sự đi theo cái người lăng nhăng như chị, đó mới đúng là bi kịch nhân gian đấy." Tiểu Miêu, con q/uỷ cưng tôi nuôi, buông lời châm chọc lạnh nhạt.

Thôi được rồi, tôi thừa nhận. Tôi quả thật có một chút lăng nhăng.

Hơn nữa, việc tôi chán gh/ét Mạnh Diệp thì kẻ nào sáng mắt cũng nhìn ra được. Nếu con gái cô ta rơi vào tay tôi, nghĩ đến thôi cũng biết chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Vậy nên, Q/uỷ Vương đã thẳng thừng gạt tên tôi khỏi danh sách chọn nơi gửi gắm Tiểu Mãn.

Nhưng giờ đây, Tiểu Mãn lại tự mình bước vào phó bản của tôi, tuyên bố muốn đi theo tôi.

Trông tôi giống loại kẻ đại ng/u (ý chỉ người bị lợi dụng, gánh việc khổ) đi nuôi con cho kẻ th/ù truyền kiếp của mình lắm sao?

Tôi phẩy tay, định đưa Tiểu Mãn ra khỏi phó bản, ném trả về chỗ Q/uỷ Vương. Nhưng tay tôi lại bị một bàn tay nhỏ bé, mềm mại giữ ch/ặt.

Tiểu Mãn ngước nhìn tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ quật cường. Tôi bực bội thở ra một hơi, điều khiển q/uỷ khí uốn lượn trên người, cố gắng khiến bản thân trở nên đ/áng s/ợ hơn để dọa lùi đứa trẻ bướng bỉnh này.

Nhưng cô bé không lùi một bước, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào tôi, như thể nhìn thấu tận linh h/ồn tôi: "Dì Cầm, mẹ nói, dì là người bạn tốt nhất của mẹ, là người nhà đã kề vai chiến đấu, dì là người có trái tim nhân hậu nhất."

"Đúng là nói càn!!" Tôi tức gi/ận nhảy dựng lên. Đây là sự vu khống, là sự vu khống trắng trợn!!!

Tôi vừa định tranh cãi với cô bé thì thấy Tiểu Mãn lấy ra một cành cây khô héo.

"Mẹ nói con đưa cái này cho dì."

Tôi đăm đăm nhìn cành cây đó, ngẩn người.

Thật ra, lời cô bé nói không sai. Trước khi trò chơi kinh dị giáng lâm, tôi và Mạnh Diệp quả thực có thể xem là bạn bè.

Nhưng sau khi trò chơi kinh dị xuất hiện, sự vô liêm sỉ của loài người không có giới hạn. Tôi và cô ta đã xảy ra không chỉ một lần bất đồng quan điểm...

"Dì Cầm… Tiểu Mãn biết mình là một gánh nặng. Người ở thế giới thực truy sát con, q/uỷ trong phó bản xem thường con. Dì sợ phiền phức mà không muốn Tiểu Mãn cũng là điều hiển nhiên..." Tiểu Mãn khóc nức nở, nhưng đôi mắt xinh đẹp giấu sau ống tay áo lại lóe lên vẻ tinh ranh.

Thật nực cười. Số q/uỷ dị tôi gi*t, số nhân loại tôi diệt có thể xếp hàng ba vòng quanh phó bản. Tôi sợ phiền phức ư?? Tôi sợ phiền phức thì có thể nghiên c/ứu ra 108 cách c.h.ế.t của người chơi ư??

"Ở lại đi. Ta muốn xem thử, rốt cuộc sẽ phiền phức đến mức nào."

3.

Đi ngang qua đống q/uỷ hỏa đang nấu bún ốc, tôi ngồi xuống trở lại, đồng thời biến ra một chiếc ghế mây nhỏ xíu cho Tiểu Mãn.

Mùi bún ốc đ/ộc đáo quá quyến rũ, khiến tôi thèm không chịu được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm