Nếu bạn hỏi tôi tại sao chỉ thở phào được một nửa thì phải nhìn vào cái người vẫn đang cắm ống thở kia.
Đúng như dự liệu, ngồi nghỉ được một lát, có bác sĩ đến thông báo cho tôi vào nhìn mặt ông ngoại lần cuối.
Tôi lê bước chân nặng nhọc theo bác sĩ đến phòng hồi sức tích cực. Mang theo ánh mắt không dám tin vào sự thật, tôi bước vào trong dưới sự ra hiệu của bác sĩ.
Tiếng cửa phòng khép lại, tôi cũng đã bước đến trước giường bệ/nh, nhìn chằm chằm vào ông cụ với khuôn mặt nhăn nheo đang nằm thoi thóp trên giường.
Tôi cúi người xuống, khẽ khàng nói cho ông biết tôi đã đến.
Nhìn dáng vẻ này của ông, trong lòng tôi chợt trào dâng một cảm giác khó tả.
“Ông ngoại, cháu là Tiểu An đây, cháu đến thăm ông này, ông mở mắt ra nhìn cháu một cái có được không?”
Tôi quỳ xuống trước giường nhưng ông cụ nằm đó chẳng có lấy một chút phản ứng.
X/á/c nhận bác sĩ đã đi khuất một đoạn xa, tôi vỗ vỗ vào mặt ông cụ, cố gắng làm ông tỉnh táo lại một chút.
“Ông ngoại, cháu biết ông sắp đi rồi nhưng trước khi đi, ông có thể giúp cháu làm rõ vài chuyện được không?”
“Cháu đã tìm rất nhiều nơi cũng hỏi thăm rất nhiều người nhưng mãi vẫn không tìm được bây giờ Đình Đình đang ở đâu.”
Nghe đến cái tên Đình Đình, ông ta dường như hơi hoảng hốt, nhịp tim đột ngột tăng vọt.
Càng nói, giọng tôi càng vô thức cất cao lên vài tông.
“Cháu van xin ông đấy, ông nói cho cháu biết có được không? Chuyện của mẹ cháu, cháu có thể tạm thời không trách các người nhưng lúc Đình Đình bị các người b/án đi, con bé mới có mười một tuổi thôi mà....”
“Con bé chỉ là đói quá, muốn ăn một quả trứng ốp la thôi, tại sao lại nỡ đối xử với con bé như vậy? Chỉ vì để nuôi sống một thằng cậu vô tích sự của cháu sao?”
Tôi không dám gào to, chỉ đành cố gắng đ/è nén ngọn lửa phẫn nộ đang bốc lên ngùn ngụt trong ng/ực.
Tự bình tĩnh lại một chút, tôi chuyển sang một giọng điệu khác để nói chuyện với ông ta.
“Nhân sâm tây ăn ngon không ông? Đồ đại bổ đấy... Ông còn nhớ cái dáng vẻ lúc mẹ cháu ra đi không? Lúc đó trên người mẹ chẳng còn lấy một lạng thịt, từng khúc xươ/ng lộ ra rõ mồn một, mắt thì trợn trừng lồi cả ra, ông còn nhớ không?”
“Ông không nhớ cũng đúng thôi, dù sao cái ngày hôm đó, ông có thèm đến nhìn mặt mẹ cháu đâu.”
“Tít、 tít、 tít....”
Cùng với âm thanh báo hiệu nhịp tim trên máy monitor kéo thành một đường thẳng, một giọt nước mắt trào ra, lăn dài trên khuôn mặt nhăn nhúm của ông ta.
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve trán ông.
“Không sao, cho dù ông không nói, cháu cũng sẽ tìm Đình Đình về. Còn nữa, thằng con trai vô dụng kia của ông cũng sắp sửa xuống dưới đó hầu hạ ông bà rồi đấy.”
Nói xong những lời này, chân tôi đã tê rần. Tôi chống tay xuống sàn từ từ đứng dậy, vừa vặn chú ý tới bàn tay lúc nãy vẫn còn nắm ch/ặt lấy thanh chắn giường của ông ta nay đã buông thõng xuống.
Nhìn những đường sóng trên máy móc đã chạy thành một đường thẳng tắp, tôi lại mỉm cười. Nước mắt đã nhạt nhòa làm ướt đẫm khuôn mặt tôi từ lúc nào chẳng hay.
Nhưng tuyệt nhiên, không có lấy một giọt nào là rơi vì ông ta cả.
Nhìn đôi mắt ông ta muốn mở mà chẳng còn chút sức lực nào, tôi lại nhớ đến thảm cảnh lúc mẹ tôi nhắm mắt xuôi tay.
Cái thời trong thôn xảy ra nạn đói, mẹ đã lén nhịn ăn, giấu giếm chút lương thực ít ỏi để dành cho tôi và em gái. Đáng tiếc đến phút cuối cùng, khi mẹ rời đi, tôi còn chẳng kịp nhìn mặt mẹ lần cuối.
Chẳng những thế, sau này tôi còn đ/á/nh mất luôn cả em gái. Tôi đúng là thằng vô dụng.
Mẹ toàn lừa người thôi, tôi rõ ràng đã ăn nhiều rau chân vịt như thế cũng chẳng thấy mình cao lớn hay mạnh mẽ lên là bao. Rốt cuộc, người tôi muốn bảo vệ nhất, tôi cũng chẳng bảo vệ được ai.
Tôi bước ra khỏi phòng bệ/nh, vị bác sĩ đứng ngoài cửa khẽ vỗ vai tôi, ra hiệu bảo tôi nén bi thương.
Sau khi hỏa táng ông bà ngoại xong, tôi ôm hai hũ tro cốt trở về quê.
Vừa đi xe tôi vừa cảm thán giá tiền của cái hũ này, hai cái hũ tro cốt suýt chút nữa thì tiêu sạch bách số tiền học bổng kỳ trước của tôi.
Dù sao thì mười mấy năm về trước, nhà có người ch*t, người ta còn có thể tùy tiện lên núi sau nhà đào một cái hố rồi ch/ôn xuống.
Có đúng không? Bố.