Thần Đạo Đan Tôn

Chương 192: Đi Địa Thủy Phái đánh nhau (tham quan?)

05/03/2025 20:57

- Chiêu nhân viên đi Địa Thủy Phái đá/nh nhau, th/ù lao như sau: Dũng Tuyền Cảnh, 10 ngàn lượng bạc một ngày, Linh Hải Cảnh, mười vạn lượng bạc một ngày, Tụ Nguyên Cảnh chớ quấy rầy.

Đi Địa Thủy Phái đá/nh nhau?

Địa Thủy Phái là nơi nào? Có cường giả Linh Hải Cảnh tọa trấn, có thể ngang hàng gia tộc trung đẳng, đi nơi đó đá/nh nhau, chính là phải đối kháng cường giả Linh Hải Cảnh! Toàn bộ Vũ Quốc mới bao nhiêu Thần Th/ai Cảnh, mà dưới Thần Th/ai tự nhiên là Linh Hải xưng tôn, ai dám làm bừa?

Nhưng mặt khác, Lăng Hàn ra th/ù lao cũng quá kinh người. Dũng Tuyền Cảnh có thể ki/ếm 10 ngàn lượng, Linh Hải Cảnh mười vạn lượng một ngày.

Ngày thu mười vạn, một tháng ba triệu, khái niệm này nghĩa là gì?

Dù cho là đại gia tộc như Bát Đại Hào Môn, một tháng lãi ròng cũng không vượt qua ngàn vạn. Hiện tại một người liền có thể ki/ếm lời ba triệu, bằng một phần ba thu nhập của Hào Môn, chuyện này kinh người cỡ nào?

Hơn nữa, Bát Đại Hào Môn là có Thần Th/ai Cảnh tọa trấn, mới lời nhiều như vậy, hiện tại ba Linh Hải Cảnh liền có thể sánh ngang!

Nhất thời, chuyện này đưa tới rất nhiều người vây xem. Nhưng mỗi người chỉ là xem, không ai tới tìm hiểu tình huống cụ thể. Dù sao, Lăng Hàn quá trẻ, ai tin tưởng hắn có thể đào ra một khoản tiền lớn như vậy, mặt khác, Địa Thủy Phái cũng không dễ trêu.

Bởi vậy, hiện tại mọi người lấy quan sát làm chủ.

- Ngươi bày sạp ở đây không được, hợp tác không được Thiên Vũ Điện tán đồng và bảo đảm, mọi người sẽ không tin tưởng ngươi có tài lực như vậy.

Lưu Vũ Đồng nhắc nhở.

- Ah. Vậy chúng ta đi vào trong.

Lăng Hàn cất bước đi vào Thiên Vũ Điện.

Hắn đi tới trước một cửa sổ nói:

- Ta muốn tuyên bố nhiệm vụ.

- Vị thiếu gia này, ngài muốn tuyên bố nhiệm vụ gì?

Thiếu nữ phụ trách ghi chép ngọt ngào hỏi.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười:

- Đi Địa Thủy Phái đá/nh nhau.

Thiếu nữ co gi/ật một hồi, nàng đương nhiên biết Địa Thủy Phái là nơi nào, vội lắc đầu nói:

- Thiếu gia, ngài không nên đùa giỡn, Địa Thủy Phái là thế lực ở Hoàng Đô. Đừng nói thiếu gia có thực lực như vậy hay không, coi như có, Cấm Vệ Quân cũng sẽ cấm ngài đi gây sự. Ủy thác như vậy, Thiên Vũ Điện sẽ không tiếp nhận.

- Như vậy a!

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, lại nói.

- Vậy đổi thành đi Địa Thủy Phái tham quan, mời người bảo vệ ta an toàn.

Tham quan?

Khóe miệng của thiếu nữ co gi/ật lần thứ hai, địa phương nhà ai có thể để người đi vào tham quan?

- Ủy thác như vậy không thành vấn đề chứ?

Lăng Hàn cười nói.

Từ trên mặt chữ, tham quan đương nhiên không có vấn đề, nhưng ai cũng biết dưới cái này nhất định là đá/nh nhau. Thiếu nữ cười khổ một tiếng, nói:

- Đúng là không thành vấn đề, nhưng mà thiếu gia…

- Không thành vấn đề ngươi liền treo lên cho ta, những chuyện khác ngươi không cần để ý đến.

Lăng Hàn cười, một bên đưa ngân phiếu nói.

- Th/ù lao như sau…

Hắn nói đãi ngộ một lần, sau đó bổ sung.

- Linh Hải Cảnh mười cái là được, Dũng Tuyền sao, một trăm đi.

Thiếu nữ biến sắc, đây là chi tiêu khổng lồ cỡ nào? Phản ứng đầu tiên của nàng chính là Lăng Hàn đang nói đùa, nhưng ngân phiếu đưa tới không giả, tổng cộng sáu triệu lượng, đủ để thuê một chi đội ngũ như vậy ba ngày.

Tên phá gia chi tử này.

Nàng vội đăng ký cho Lăng Hàn. Ngược lại chỉ cần không trái với quy định của Thiên Vũ Điện, lại thanh toán th/ù lao, như vậy bất kể ủy thác cổ quái gì, cũng phải công khai ra.

Bởi vì th/ù lao quá lớn, nên lập tức thành tiêu điểm.

- Cái gì? Mời bảo tiêu đi Địa Thủy Phái tham quan? Đây là đang nói đùa sao?

- Không nói có phải đùa giỡn hay không, nhiệm vụ đã ghi, nói rõ phương diện th/ù lao không có vấn đề.

- Tê, một ngày 10 ngàn lượng!

- Nếu như ngươi là Linh Hải Cảnh, một ngày mười vạn a.

Toàn bộ quảng trường trở nên náo nhiệt, có mấy người nghĩ đến trước đó Lăng Hàn treo bảng hiệu, dồn dập xoay người tìm đi qua.

Lăng Hàn cũng đứng ở đó, những người kia lập tức hỏi hắn.

- Vị thiếu gia này, ta là Tụ Nguyên tầng chín, một chân bước vào Dũng Tuyền Cảnh, như thế nào, ta chỉ cần 5000 lạng.

- Ta là Tụ Nguyên tầng tám, ta chỉ cần bốn ngàn lạng.

Người dò hỏi cơ bản là Tụ Nguyên Cảnh, chỉ tham gia trò vui mà thôi, mà cao thủ Dũng Tuyền Cảnh còn đang quan sát, dù sao ba chữ Địa Thủy Phái không phải chuyện đùa.

Lăng Hàn chỉ chỉ bảng hiệu hắn dựng. Cần Tụ Nguyên Cảnh làm gì, bản thân hắn là Tụ Nguyên tầng chín, tiểu đệ như vậy căn bản không đủ phong cách.

Ánh mắt của hắn đảo qua, đột nhiên cười nhẹ, cất bước đi về phía trước. Chỉ thấy một đại hán trung niên ngồi ở trên một con sư tử bằng đ/á, trong tay cầm một hồ lô rư/ợu, đang uống không ngừng.

- Ồ, nhãn lực của tiểu tử này không tệ, lại nhìn chằm chằm Quảng Nguyên đại nhân!

- Cái gì, được xưng bảy quyền nát sơn Quảng Nguyên đại nhân?

- Không phải hắn thì ai, một trong mười đại cường giả của Thiên Vũ Điện chúng ta!

- Tê, hắn là có tu vi Linh Hải tầng năm, lúc trước cũng là một vị kỳ tài võ đạo, không biết xảy ra chuyện gì, bồi hồi ở Linh Hải tầng năm lâu như vậy.

- Ngươi ngớ ngẩn sao, Linh Hải Cảnh một bước một thang trời, có mấy người khốn cả đời cũng không ngạc nhiên.

Nhìn thấy đại hán trung niên kia, tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên.

Lăng Hàn không biết đại hán này tên Quảng Nguyên, hắn chỉ nhìn thấu tu vi của đối phương, nên mới đi qua. Có điều, theo sự chú ý của hắn tập trung lại, hắn phát hiện nhiều thứ hơn, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười.

- Tửu vào sầu càng sầu thêm.

Hắn nói với Quảng Nguyên.

- Một thằng nhóc, biết sầu gì chứ.

Quảng Nguyên không quay đầu, từ tốn nói.

- Ngươi tu luyện Đại Nhật Thiên Tâm Kinh a?

Lăng Hàn ép âm thanh thành tuyến, chỉ để Quảng Nguyên nghe được.

Quảng Nguyên biến sắc, không khỏi dừng động tác uống rư/ợu. Hắn nhìn Lăng Hàn, tương tự ép âm thanh thành tuyến, nói:

- Làm sao ngươi biết?

- Ta không chỉ biết ngươi tu luyện Thái Nhật Thiên Tâm Kinh, còn biết công pháp của ngươi sai đường, hiện tại có phải xươ/ng sống lưng thứ ba mơ hồ đ/au nhức không?

Lăng Hàn từ tốn nói.

Lần này, Quảng Nguyên không ngồi yên được nữa, đột nhiên nhảy xuống thạch sư, đứng trước người Lăng Hàn, nói:

- Ngươi đến tột cùng là ai?

Hắn cũng chỉ mới phát hiện việc tu luyện của mình xảy ra vấn đề, mà b/ệnh trạng chính như Lăng Hàn nói, xươ/ng sống lưng thứ ba mơ hồ đ/au đớn.

- Đến đến đến, tiếp thu ủy thác của ta, ta liền cho ngươi một hồi tạo hóa, không chỉ giải quyết vấn đề của ngươi, thậm chí còn có thể tiến thêm một bước.

Lăng Hàn mỉm cười nói, như một á/c m/a đầu đ/ộc lòng người.

Lúc này Quảng Nguyên mới nhìn thấy bảng hiệu của Lăng Hàn, không khỏi lộ ra vẻ mặt quái lạ, nói:

- Lá gan của ngươi cũng không nhỏ nha.

- Bình thường thôi, cho nên mới tìm mấy bảo tiêu!

Lăng Hàn cười nói.

Quảng Nguyên lộ ra vẻ suy tư. Đối phương có thể một lời nói ra hắn tu luyện Thiên Nguyên Tâm Kinh, lại nhìn ra việc tu luyện của hắn có vấn đề, như vậy giải quyết vấn đề của hắn là có niềm tin rất lớn.

Hắn quyết định đá/nh cược một lần.

- Được, cái ủy thác này, ta nhận!

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngọc vỡ từ biệt tuyết, nàng đã nhập sơn hà

Chương 7
Biên ải đại thắng, nữ tướng quân Lục Ninh Hi khải hoàn trở về, lại bị muội muội tính kế, cùng thần y Thẩm Thanh Chu liên thủ giăng bẫy: đoạn chân, ô danh, đoạt quyền, ba năm dịu dàng vốn dĩ chỉ là một màn lừa dối. Khi nàng phát hiện ra chân tướng về hài nhi trong bụng cùng cái chết oan khuất của phụ huynh, một cuộc báo thù lấy tính mạng làm quân cờ chính thức bắt đầu. Tiểu thuyết cổ đại ngược luyến, cốt truyện đảo ngược, kết cục chấn động.
7
2 Bệnh Cũ Chương 13
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0