Tôi cố gắng lờ đi những bình luận á/c ý, mạnh bạo rút tay mình ra, lắc đầu: "Không phải chuyện đó."
Dù tôi đúng là có chút gi/ận, nhưng cũng đã đ/á/nh anh ta một trận rồi, coi như huề nhau.
Anh ra nhíu mày: "Vậy là vì chuyện gì? Chúng ta ở cùng nhau vẫn ổn mà, sao cậu đột nhiên muốn chuyển đi? Đây là căn gần công ty cậu nhất rồi."
Tôi cắn ch/ặt môi: "Từ Thừa Phong, tôi gh/ét nhất là bị lừa dối."
Suy nghĩ một lát, tôi cho anh ta cơ hội cuối cùng: "Anh có điều gì giấu tôi không?"
Ánh mắt anh ta thoáng chút kinh ngạc, nhưng ngay lập tức trở lại bình thản.
"Không có, sao cậu lại hỏi vậy?"
Những dòng bình luận tràn ngập tiếng reo hò.
[Xem đi xem lại, công chính sợ bị kẻ tham tiền bám lấy, căn bản không muốn để lộ gia thế trước mặt hắn.]
[Lảm nhảm cái gì thế? Mau cút ra cho thụ chính dọn vào đi. Mặt dày thế, ngày ngày bám lấy công chính.]
Nhìn những dòng bình luận, mắt tôi tối sầm, đứng dậy thu dọn đồ đạc.
Thấy tôi lôi vali từ hồi mới dọn đến, anh ta cuối cùng cũng hiểu tôi không đùa.
Anh ta chặn tay tôi đang mở vali: "Vội vàng thế sao? Chỗ này rõ ràng gần công ty cậu nhất, với lại chúng ta sống với nhau rất hợp cơ mà."
Tôi nhếch mép cười.
Hợp ở chỗ ba ngày một trận m/ắng, năm ngày một trận đ/á/nh sao?
"Không sao, xa chút cũng được. Sáng sớm tôi ngủ ít đi một chút là xong. Để cái giường này cho người cần hơn đi."