Crush khó tán

Chương 17

16/10/2025 18:37

Ngoại truyện – Thẩm Tư Tân.

Lần đầu gặp Tống Thanh Lai hôm ấy, nắng vàng rực rỡ.

Cậu ấy mặc đồ tốt nghiệp, tay ôm bó hoa tươi cười rạng rỡ giữa đám đông, khắc sâu thành ấn tượng khó phai.

Giá như bên cạnh cậu không đứng chàng trai khó ưa kia thì tốt biết mấy.

Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được nhịp tim lo/ạn nhịp vì ai đó.

Về sau, hình bóng cậu cứ quanh quẩn trong tâm trí tôi.

Mỗi lần Tống Vọng nhắc đến em trai, khung cảnh ấy lại hiện về.

Lặp đi lặp lại trong đầu, thậm chí cả khi chìm vào giấc mơ.

Không hề mờ nhạt theo thời gian, ngược lại càng thêm sâu đậm.

Tôi biết rõ, thứ tình cảm này có tên là yêu.

Duyên phận thật kỳ diệu, đưa tôi và Tống Thanh Lai tái ngộ.

Sau khi ngầm điều tra, tôi biết cậu ấy đã đ/ộc thân trở lại.

Cậu ấy tốt nghiệp, thậm chí còn vào làm ở công ty tôi.

Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch.

Điều ngoài dự tính duy nhất là Tống Thanh Lai cũng thích tôi.

Cậu ấy theo đuổi tôi nhiệt liệt đến ch/áy bỏng.

Ai có thể từ chối mặt trời chứ?

Nhưng nếu dễ dàng chiếm được liệu có khiến tôi trở nên rẻ rúng?

Không được, tôi không thể để lại ấn tượng đó với cậu.

Nghĩ vậy nên tôi cố tình giữ khoảng cách.

Ai ngờ dụ hổ ly sơn quá tay, khiến tôi vấp phải cú ngã đ/au điếng trong chuyện tình cảm.

May thay, Tống Thanh Lai không hoàn toàn hết cảm xúc với tôi.

Cậu ấy thích gương mặt tôi, thích thân hình tôi – thế là đủ.

Tuy nhan sắc dẫu đẹp cũng chỉ là lớp vỏ, nhưng tâm h/ồn thú vị mới là điều hiếm có.

Tôi nghĩ, dùng ngoại hình giữ chân cậu cũng là khởi đầu tốt.

Còn về tâm h/ồn thú vị...

Trong hành trình yêu đương sau này, tôi tin cậu sẽ dần cảm nhận được.

(Hết ngoại truyện.)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm