Chúng tôi ngầm hiểu, không ai nói gì, cứ thế vai kề vai bước đi trong làn gió hè ấm nóng.

Bên tai chỉ nghe thấy tiếng ve kêu khe khẽ, hàng cây ven đường phát ra tiếng xào xạc.

Dường như có thứ gì đó, từ sâu trong tim, đang từng chút một nảy mầm trồi lên.

​Thấm thoắt một mùa hè oi ả nữa lại đến.

​Không chỉ lớp 12/1, toàn khối 12 đều chìm trong bầu không khí học tập căng thẳng.

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì, ngày ngày chỉ cắm đầu vào sách vở.

Tề Tu cũng bắt đầu nghiêm túc học hành chăm chỉ.

​Trước cửa phòng thi, chúng tôi đ/ập tay chào nhau: ​"Tề Tu, cố gắng hết sức, gặp nhau trên đỉnh cao."

​Khi môn thi cuối cùng kết thúc, tất cả học sinh như phát đi/ên.

​"Cuối cùng cũng được giải phóng rồi!"

​"Hú hú hú hú! Thoát kiếp khổ rồi!"

​Tề Tu đã đợi sẵn trước cửa phòng thi.

Thấy nụ cười đầy tự tin trên mặt tôi, hắn thẳng thừng hỏi: "Làm bài thế nào?"

​"Hừ, không thua kém cậu đâu."

​Cả tôi lẫn Tề Tu đều không có ý định đi du học.

Nghe tôi nói vậy, người vốn kín đáo như hắn cũng bật cười thật lòng.

Tôi cũng cười theo.

​Thật là, chuyện đã định trước rồi mà còn vui thế.

Xem ra lên đại học cũng phải dính ch/ặt với thằng này mất thôi.

​Đám đàn em của tôi bất chấp ánh mắt sắc lẹm của Tề Tu, lao tới ôm ch/ặt lấy tôi mà khóc lóc thảm thiết:

​"Hu hu anh Sở, chúng em không nỡ xa anh đâu!"

​"Anh Sở! Anh Sở! Em sẽ bảo bố quyên góp tòa nhà để được học cùng trường với anh!"

​Tề Tu khoanh tay, đứng bên cạnh tạt cho đám đàn em một gáo nước lạnh: ​"Đại học Thanh Bắc không phải cứ quyên góp là vào được đâu."

​Thật ra tôi cũng hơi luyến tiếc đám đàn em này.

Vừa xoa đầu lũ "chó nhỏ" vừa an ủi qua quýt: ​"Không sao, bên cạnh còn có trường nghề Lam X, vào đó cũng gặp được nhau thôi."

​Đám đàn em khóc to hơn khiến tôi phá lên cười khoái trá.

​"Đùa thôi, nhiều trường đại học tốt thế kia, chọn trường mình thích đi. Giao thông thuận tiện thế này, gặp mặt có khó gì?"

​Đám đàn em lại òa khóc nức nở: "Anh Sở mãi mãi là đại ca của chúng em!"

​Tôi ôm vai chúng: "Đi thôi, Lâm Ngạo Kiệt đã đặt biệt thự rồi, tối nay uống thả ga!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Vợ Người Máy Chương 15
10 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm