"GA" là tạp chí thời trang hàng đầu quốc tế.
Chị nhà sản xuất đi giày cao gót mười phân, tay cầm một ly Starbucks, bước đi thoăn thoắt, mỉm cười nói với tôi.
"D/ao Tinh, em đến được thì tốt quá rồi, em chụp ảnh là chị yên tâm nhất."
Chị ấy liếc nhìn tôi một cái.
"Cổ tay em sao lại đỏ thế kia?"
Động tác của tôi khựng lại, lẳng lặng kéo tay áo xuống, mặt hơi nóng lên, nhỏ giọng nói.
"Em bị dị ứng ạ."
Nào chỉ có cổ tay, cả cổ chân, trên eo, bắp chân tôi đều là lằn dấu ngón tay của Hoắc Mẫn.
Hai chân cũng bủn rủn hết cả.
Tối hôm qua, trong căn biệt thự trên núi tuyết, tôi túm lấy cà vạt của anh ấy, mềm giọng c/ầu x/in.
"Ngày mai em phải đi chụp hình rồi, hợp đồng đã ký từ nửa năm trước, không thể bùng hẹn được đâu."
Đôi mắt đen của người đàn ông sâu thẳm, những ngón tay thon dài mang theo lớp chai mỏng mơn trớn vòng eo tôi, khiến tôi không nhịn được mà r/un r/ẩy.
"Tiền bồi thường hợp đồng bao nhiêu, anh đền."
"Không phải là vấn đề tiền bồi thường đâu."
Tôi nâng khuôn mặt anh ấy lên, nghiêm túc nói: "Là em đã hứa với người ta rồi, không thể thất hứa được."
Về sau, chiếc cà vạt đó lại bị buộc vào cổ chân tôi.
Tôi giãy giụa muốn bò về phía trước, nhưng lại bị anh ấy nắm lấy bắp chân kéo tuột trở lại.
Tôi chỉ có thể quỳ trên thảm, vừa nghẹn ngào vừa túm lấy những sợi lông trên thảm.
Hoắc Mẫn ôm tôi từ phía sau, chất giọng trầm thấp từ tính rót thẳng vào tai tôi.
"Tinh Tinh, về sớm một chút."
"Bằng không, anh sẽ đi bắt em về đấy."