Lại thêm một tuần trôi qua.

Tối hôm đó, tôi đang xem tivi trên ghế sofa, Phó Diên Xuyên ngồi bên cạnh xem tài liệu.

Hắn mặc chiếc áo phông trắng và quần ngủ màu xám - đều là đồ của tôi. Quần áo hắn để nguyên trong phòng thay đồ, nhưng hắn nhất quyết bảo mặc đồ của tôi thoải mái hơn.

"Bao giờ anh đi m/ua đồ?" Tôi hỏi, "Không lẽ suốt ngày mặc đồ em mãi?"

"Ngày mai đi," anh đáp,"Em đi cùng anh."

"Sao em phải đi cùng?"

"Vì gu thẩm mỹ của em tốt hơn."

"Trước giờ anh toàn tự m/ua đồ mà?"

"Trước không có em, giờ có rồi nên cần em đi cùng."

Khi nói "có em rồi", giọng hắn đặc biệt tự nhiên, như thể đang nói về chuyện đương nhiên.

Tôi giả vờ không nghe thấy, tiếp tục xem tivi.

Một lúc sau, tôi phát hiện hắn đang xem điện thoại, màn hình hiện trang chủ của một thương hiệu trang sức.

"Anh đang xem gì thế?"

"Xem nhẫn."

"Xem nhẫn làm gì?"

"M/ua nhẫn."

"M/ua nhẫn để làm gì?"

"Cầu hôn."

"..."

Tôi gi/ật phắt điện thoại từ tay hắn.

"Anh cầu hôn cái gì chứ? Chúng ta mới quen nhau có bao lâu đâu?"

"Lâu rồi," hắn nói: "Tính từ lần đầu gặp em thì cũng khá lâu rồi."

"Cái đó không tính!"

"Vậy tính từ lần em hôn anh, cũng gần một tháng rồi."

"Nhanh quá!"

"Không nhanh," hắn lấy lại điện thoại, tiếp tục xem, "Anh chuẩn bị bao nhiêu năm nay, đủ lâu rồi."

Tôi nhìn gương mặt nghiêng của hắn, đột nhiên không biết nói gì.

"Diên Xuyên," sau một hồi im lặng tôi lên tiếng: "Anh thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa?"

"Suy nghĩ kỹ cái gì?"

"Về chuyện ở bên em."

Hắn đặt điện thoại xuống, quay sang nhìn tôi: "Khê Khê, từ lúc mới quen em anh đã muốn ở bên em rồi, anh nghĩ lâu như vậy, em thấy anh đã suy nghĩ kỹ chưa?"

"Nhưng anh biết tính em mà, em bướng bỉnh, tính khí cũng không tốt--"

"Anh biết."

"Em cũng không biết nấu ăn--"

"Anh biết."

"Em cũng không biết dọn dẹp phòng ốc--"

"Anh sẽ làm."

"Em còn hay m/ắng anh--"

"Anh thích em m/ắng anh."

"..."

"Khê Khê," hắn nhìn tôi chăm chú: "Những điều em nói anh đều biết cả, anh thích chính là con người em như vậy."

"Anh không thấy em phiền phức sao?"

"Yêu còn không kịp nữa là."

Tôi nhìn hắn, mũi lại cay cay.

"Sao cái gì anh cũng thích thế?"

"Vì là em, nên em thế nào anh cũng thích."

Tôi quay mặt đi, không muốn hắn thấy mắt mình đỏ hoe.

Hắn ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên vai tôi.

"Đừng khóc."

"Em có khóc đâu."

"Ừ, em không khóc, là anh nhìn nhầm."

"Khê Khê," hắn thì thầm bên tai tôi: "Anh sẽ không ép em làm bất cứ quyết định nào, em muốn từ từ thì cứ từ từ, anh đợi bao nhiêu năm rồi, không thiếu chút thời gian này."

Tôi úp mặt vào tựa lưng ghế sofa, nói nhỏ.

"Em nói gì cơ?" Hắn không nghe rõ.

"Em nói là--" Tôi quay mặt lại nhìn hắn, "Em hình như... cũng hơi thích anh."

Hắn sững người.

Rồi hắn bật cười, nụ cười dịu dàng khiến tim tôi như ngừng đ/ập.

"Hình như?" Hắn hỏi.

"... Không chỉ hình như."

"Vậy là gì?"

"Là... thích anh," tôi nói, giọng nhỏ dần, "Vậy được chưa?"

Hắn không nói gì, chỉ ôm tôi ch/ặt hơn.

Tôi cảm nhận được nhịp tim hắn, nhanh và mạnh như tiếng trống giục.

"Diên Xuyên, tim anh đ/ập nhanh quá."

"Ừ."

"Anh đang hồi hộp à?"

"Ừ."

"Hồi hộp cái gì?"

"Sợ em thay đổi ý định."

"..."

"Em đã nói thích anh rồi, không được thay đổi đâu."

"Em có nói sẽ đổi ý đâu."

"Vậy em nói lại lần nữa đi."

"Không nói."

"Nói lại đi mà."

"Không."

"Khê Khê--"

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Tham Lam Chương 12
7 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
8 Chúc Thanh Sơn Chương 17
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
14
Bẫy Tình Chương 5: Hương vị độc quyền