Năm Sau Cỏ Lại Xanh

Chương 21 + 22

01/10/2024 10:06

21.

Ta muốn ngăn lại, nhưng không ai có thể nhìn thấy ta, càng không có ai có thể nghe thấy giọng nói của ta.

Rất nhanh Tiểu Lăng đã bị lôi ra ngoài, nhưng dường như nàng ấy đang nín thở, quả thực không chịu kêu một tiếng nào.

Tim ta không ngừng đ/au, nước mắt liên tục rơi xuống.

Nha đầu ngốc, sao lúc nào cũng phải đứng ra bảo vệ ta?

Ta đang cảm thấy khó chịu thì chợt cảm thấy ánh sáng trắng xung quanh mình lại sáng lên.

Ta lau mắt, xoay người lại thì mới phát hiện, không, không phải là ánh sáng, là một vòng ánh sáng cách ta mỗi lúc một gần hơn.

Một suy đoán táo bạo chợt nảy ra trong đầu ta.

Mà suy đoán này, rất nhanh đã được x/ác minh vào buổi tối.

Lúc ấy Tiểu Lăng từ bên ngoài khập khiễng trở về, nàng ấy ghé vào bên cạnh giường của ta rồi bắt đầu khóc.

Khóc đến mệt thì nàng ấy lau nước mắt, khe khẽ lẩm bẩm.

"Tiểu thư, người chắc hẳn đã chán gh/ét cuộc sống ở đây rồi phải không?”

"Nếu lần này thật sự người không thể tỉnh lại thật, có phải cũng là một loại giải thoát đúng không?"

Nàng ấy vừa dứt lời, ánh sáng trắng bên cạnh ta dường như tiến lại gần hơn.

Gần như sắp đến gần trong tầm tay ta.

Dần dần ta cũng hậu tri hậu giác kịp nhận ra rằng sở dĩ ta không có cách nào tiến vào bên trong vòng ánh sáng đó, có lẽ cũng bởi vì chấp niệm của Tiểu Lăng.

Nàng ấy quá luyến tiếc ta, luyến tiếc nhiều đến mức trói buộc ta.

Nha đầu ngốc này.

Ta hét lên một cách tuyệt vọng, cố gắng bảo nàng ấy mở hộp trang điểm bên cạnh ra.

Tranh thủ thời gian đọc lá thư ta để lại cho nàng ấy, không muốn nàng ấy lo lắng cho ta!

Ta đã sớm tìm chốn về cho nàng ấy rồi, không muốn để nàng ấy ở lại chốn bẩn thỉu này mà chịu dày vò nữa.

Ở lại sẽ bị thương, sẽ ch*t......

Nhưng Tiểu Lăng không nghe được.

Ánh mắt của nàng ấy thậm chí chưa từng nhìn về phía bên đó.

Nàng ấy chỉ nắm lấy tay của ta, tiếp tục nói chuyện một mình.

22.

Trước đây khi ta hôn mê, thường không quá ba ngày là tỉnh lại.

Nhưng lần này đã mười ngày trôi qua mà ta vẫn chưa có dấu hiệu mở mắt.

Phó Cảnh Nguyên đến thăm ta hai lần, mỗi lần đều đi cùng với Tô Ngọc Nghiên.

Hôm nay hắn lại đến bên cạnh nhìn ta, giọng điệu hơi do dự.

"Chỉ là bị ngã một cái, vì sao lại hôn mê lâu như vậy chứ…"

"Có lẽ đã sớm lén lút tỉnh lại từ lâu rồi?" Giọng nói của Tô Ngọc Nghiên lạnh lùng.

"Muội muội không phải luôn thích dùng mấy th/ủ đo/ạn nhỏ để lấy lòng huynh sao? Nhưng mà muội ấy ở hậu trạch quá lâu rồi, làm thế cũng là chuyện bình thường.”

Ta đứng ở bên cạnh nàng ta, nhìn nàng ta nói chuyện.

Tô Ngọc Nghiên tự hào cho rằng mình là người thông minh, nhưng không biết nàng ta có từng nghe qua câu thông minh quá sẽ bị thông minh hại hay không.

Thật ra bắt đầu từ gia yến hôm đó, Phó Cảnh Nguyên đã hơi d/ao động rồi.

Bởi vì thái độ mà ta biểu hiện ra ngoài, thực sự không giống một người đang nóng lòng tranh sủng.

Tô Ngọc Nghiên cứ nói đi nói lại chuyện này, ngược lại làm cho tính cách bình đạm như cúc của nàng ta có phần biến mất.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy lời này thì Phó Cảnh Nguyên hơi cau mày.

"Đừng nói như vậy, nàng ấy không cần thiết phải làm vậy.”

Tô Ngọc Nghiên gi/ật mình.

Phó Cảnh Nguyên lại trầm giọng nói: "Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, có phải trước đó muội tìm ngự y giả đến nên mới trì hoãn điều trị cho nàng ấy hay không, muội hãy tìm hắn ta đến đây, ta muốn thẩm vấn hắn ta thật kỹ.”

Tô Ngọc Nghiên hoàn toàn bàng hoàng.

"Không, không thể nào?"

Nàng ta chớp mắt mấy cái: "Lần trước không phải đại phu cũng nói không có gì đáng ngại hay sao? Có lẽ chỉ cần đợi thêm chút nữa thì muội muội sẽ tỉnh lại thôi?"

"Không thể đợi được nữa."

Phó Cảnh Nguyên cau mày.

"Làm sao người bình thường hôn mê hơn mười ngày mà không tỉnh chứ?"

23.

Phó Cảnh Nguyên kiên quyết yêu cầu, cuối cùng Tô Ngọc Nghiên cũng tìm nam nhân trung niên đó đến.

Nam nhân quỳ gối dưới chân Phó Cảnh Nguyên, có lẽ Tô Ngọc Nghiên đã sớm dặn dò ông ta rồi, ông ta trả lời mọi câu hỏi của Phó Cảnh Nguyên vô cùng trôi chảy.

Cuối cùng Phó Cảnh Nguyên không thể hỏi ra cái gì, chỉ có thể bình tĩnh nói.

"Đứng lên đi."

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên Tiểu Lăng từ bên ngoài chạy vào.

Môi nàng ấy run lên, nàng ấy nói với Phó Cảnh Nguyên: "Xảy… xảy ra chuyện lớn rồi Vương gia, tốt nhất ngài nên cùng ta đến xem tiểu thư đi."

Phó Cảnh Nguyên đang chuẩn bị đứng dậy, ánh mắt Tiểu Lăng đột nhiên quét qua nam nhân trên mặt đất.

Lần trước nàng ấy tập trung tinh thần trên người ta, căn bản không để ý tới.

Lần này nàng ấy nhìn kỹ hơn, chỉ cảm thấy càng nhìn càng quen mắt.

Nam nhân muốn trốn tránh nhưng đột nhiên Tiểu Lăng túm tóc của ông ta.

Sắc mặt của nàng ấy từ h/oảng s/ợ chuyển sang ngạc nhiên, cuối cùng lại trở thành c/ăm phẫn: "Sao ngươi lại ở đây hả?”

"Lần trước rốt cuộc ngươi đã nói cái gì với tiểu thư? Tại sao sau khi gặp ngươi thì tiểu thư lại bị đầu đ/ộc? Tiểu thư thành ra như bây giờ, có phải cũng là do ngươi đang giở trò q/uỷ không!"

Bước chân của Phó Cảnh Nguyên dừng lại.

"Ngươi nói thế là có ý gì?"

Hắn khoác lên vẻ uy nghiêm của một vương gia, một lần nữa ngồi trở lại vị trí bên trên.

"Tiểu Lăng, trước tiên ngươi hãy nói cho rõ ràng chuyện này đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và em gái đều là miệng quạ

Chương 7
Ta cùng muội muội vốn là kẻ miệng quạ đen. Năm lên năm, tiểu thư phủ Thừa tướng mắng tỷ muội ta là tai tinh. Ta đảo mắt, đáp lời: 'Ngươi là tai tinh, cả nhà ngươi đều bị ngươi khắc chết!' Chẳng đầy ba ngày, Thừa tướng bị cuốn vào án mưu nghịch, tru di cửu tộc. Năm lên bảy, mẫu thân oán trách ngoại tổ thiên vị tên cữu cữu ham mê cờ bạc, tất là vì hắn có thể nối dõi tông đường. Muội muội tùy ý buông lời: 'Vậy thì khiến cữu cữu chẳng thể làm nam nhân nữa là xong!' Đêm đó, cữu cữu bị người trong sòng bạc phế bỏ căn cốt. Mẫu thân sắc mặt trắng bệch, suốt đêm thay sạch đám hạ nhân đã nghe thấy lời muội muội nói. 'Nếu để kẻ khác hay biết các con điềm gở nhường này, tất sẽ thiêu chết tỷ muội các con!' Ta cùng muội muội nhìn thần sắc mẫu thân, ngây ngô gật đầu. Cho đến năm lên mười, phụ thân đưa một ngoại thất vào cửa, bên cạnh ả còn có hai đứa trẻ một trai một gái. Mẫu thân chẳng khóc chẳng làm ầm ĩ, quay đầu nhìn tỷ muội ta đầy dịu dàng: 'Những tiểu phúc tinh của mẫu thân, di nương nhập phủ, các con có muốn nói vài lời cát tường chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Ương Ương Chương 12
Trả ơn Chương 11