Cô Bạn Thân Của Tôi Là Nữ Phụ Ưa Làm Mình Làm Mẩy

Chương 10: Ngoại truyện

14/03/2026 11:50

17

Hai năm sau.

Ngay khi vừa hoàn thành một nhiệm vụ săn tiền thưởng cấp cao và chuẩn bị về nhà, chúng tôi chợt nhìn thấy một người đàn ông đang bị bầy x/á/c sống cấp cao bao vây.

Dáng vẻ người đó vô cùng chật vật. Chắc chắn là anh ta sẽ mất mạng rất nhanh thôi.

Tôi và Trình Cẩn tiện tay c/ứu sống anh ta.

Khi bước lại gần, chúng tôi mới phát hiện ra đó là Phó Thần.

Khi nhìn thấy Trình Cẩn, cả người anh ta sững sờ, nhất thời không dám nhận người quen.

Dù sao thì Trình Cẩn của hiện tại và Trình Cẩn của quá khứ đã khác nhau một trời một vực, có thể coi là hai người hoàn toàn khác biệt.

"Em... sao em..."

“Em thức tỉnh rồi sao?!"

Tôi thu hồi tầm mắt từ phía xa xa, rồi dừng lại trên khuôn mặt Phó Thần.

"Sao thế, vì bảo vệ khu an toàn nên anh một thân một mình dụ bầy x/á/c sống đi chỗ khác à?"

Phó Thần hít sâu vài hơi: "Không liên quan đến cô."

"Tôi cũng chẳng định xen vào."

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: "Những kẻ chưa thức tỉnh trong khu an toàn của anh, ai nấy đều ngây thơ đến cực điểm, cũng yếu ớt đến cực điểm."

"Anh định bảo bọc bọn họ đến bao giờ?”

“Anh đã đi xem thử những nơi khác chưa? Tuy những người chưa thức tỉnh ở bên ngoài không có dị năng nhưng họ có can đảm và mưu lược. Tùy tiện kéo một người ra cũng có thể một mình đối phó với hai con x/á/c sống bình thường."

"Phó Thần, làm anh hùng không phải làm theo cách của anh đâu."

"Anh từng che chở cho Trình Cẩn nhiều năm, cũng từng c/ứu mạng tôi. Hiện giờ chúng tôi c/ứu anh, coi như là hòa nhau. Tôi chỉ nói đến đây thôi, anh tự lo liệu lấy thân đi."

Phó Thần nắm ch/ặt hai nắm đ/ấm, trầm mặc không nói lời nào.

Chắc chắn là anh ta hiểu rõ những lời tôi vừa nói.

Những kẻ chưa thức tỉnh đó đã quá ỷ lại vào anh ta. Tuy bọn họ sẵn sàng cung cấp vật tư và ủng hộ anh ta, nhưng đổi lại bọn họ luôn đòi hỏi sự bảo vệ và không ngừng gây áp lực cho anh ta mọi lúc mọi nơi.

Dẫn dắt một đám người như vậy, quả thực quá mệt mỏi.

Trình Cẩn đứng bên cạnh tôi, nãy giờ không hề lên tiếng.

Tôi nắm lấy tay cô ấy, xoay người định rời đi.

Nhưng Phó Thần đã gọi với theo: "Hai người có bằng lòng... ở lại giúp tôi không?"

"Tôi sẽ... sẽ dành cho hai người những đãi ngộ tốt nhất!"

Đối mặt với lời thỉnh cầu của anh ta. Trình Cẩn là người đưa ra câu trả lời.

Cô ấy bình tĩnh quay đầu nhìn lại: "Không bằng lòng."

Mục đích sống của chúng tôi và Phó Thần chưa bao giờ giống nhau.

Anh ta muốn được vạn người kính ngưỡng.

Chúng tôi chỉ cầu mong năm tháng bình an.

[TOÀN VĂN HOÀN.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
4 Lời Chưa Tỏ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm