“Cậu đừng tò mò về hắn.”
“Hắn là cậu chủ nhỏ nhà họ Cố.”
“Nhà họ Cố rất giàu đó.”
Quý Dương bĩu môi về phía Cố Từ Dạ, tôi không nhịn được hỏi: “Nhà anh ta gh/ê g/ớm lắm à?”
Quý Dương véo mặt tôi một cái, cười tôi ngốc: “Tất nhiên rồi!”
6
Nhưng cậu ta nhanh chóng không cười nổi nữa.
Vì kỳ thi tổng kết năm học đầu tiên, tôi vượt Cố Từ Dạ, trở thành hạng nhất năm.
Dù là lý luận quân sự hay thể năng đấu đối kháng, tôi đều hơn anh ta một điểm.
Trong chốc lát, tôi thành tiêu điểm.
Đứng trước bảng xếp hạng năm học, tôi chịu áp lực, chậm rãi đi tới trước mặt Cố Từ Dạ, chìa tay ra.
“Chào anh, tôi là Lãnh Hoài Thanh.”
Cũng tại tôi ng/u.
Ý tôi thật sự chỉ là muốn làm quen với anh ta.
Nhưng trong mắt người xung quanh, hành động này chẳng khác nào tuyên chiến.
Cố Từ Dạ chỉ liếc tay tôi một cái, nhàn nhạt “ừ” một tiếng rồi quay người đi.
Quý Dương lập tức nhào tới khoác vai tôi.
Cách gọi tôi cũng từ “Tiểu Thanh” thành “Lãnh ca”.
“ĐM, đỉnh vậy Lãnh ca!”
“Mày là số một!?”
“Mày còn khiêu khích Cố Từ Dạ nữa!?”
Một vòng người xung quanh cũng vây lại, ai nấy tán thưởng hành vi “tự tìm ch*t” của tôi.
Thế là danh tiếng của tôi trong học viện coi như n/ổ cái đùng.
Nhưng nhìn bóng lưng Cố Từ Dạ đi xa, tôi cũng tự hạ quyết tâm.
Nhất định phải cố gắng hơn.
Vì tương lai, vì dì Trần có cuộc sống tốt hơn.
Tôi cúi mắt nhìn bàn tay bị từ chối của mình, siết ch/ặt.
Cũng vì muốn được công nhận.
7
Nhưng sau đó cơ hội tôi gặp Cố Từ Dạ lại ít đi.
Tôi và anh ta không cùng lớp.
Nghe nói chưa ai từng thấy Cố Từ Dạ trông ra sao, vì ở trường anh ta luôn đeo khẩu trang.
Giờ ra chơi cũng không nói chuyện với ai, chỉ úp mặt trên bàn ngủ.
Ngay cả giờ ăn cũng có vệ sĩ nhà anh ta đến đón đi.
Nhưng bạn cùng bàn của tôi—Quý Dương—đã gặp anh ta.
“Phỏng vấn chút, Cố Từ Dạ đẹp cỡ nào?”
Quý Dương rất phối hợp, đặt gương xuống, chải lại mái tóc hồng.
“Nếu bầu quốc thảo, tao đứng thứ hai.”
“Thứ nhất chỉ có thể là hắn.”
Tức là rất đẹp chứ gì?
Vậy sao còn đeo khẩu trang?
Thắc mắc này mãi đến khi tôi đụng phải Cố Từ Dạ bộc phát kỳ mẫn cảm, mới được giải đáp.
Qu/an h/ệ giữa tôi và anh ta cũng vì t/ai n/ạn đó.
Giống như cùm khóa chốt lại, trói ch/ặt vào nhau.
8
Kết thúc năm học đầu tiên là kỳ thi phân lớp quan trọng nhất.
Dựa theo thành tích, học viên được chia vào lớp A đến lớp C.
Thi cử tuyệt đối công bằng, công chính.
Trong đó lớp A là được săn đón nhất.
Bao nhiêu con nhà giàu chen lấn vỡ đầu cũng muốn vào.
Vì mỗi năm đều chọn học viên ưu tú nhất từ lớp A, trao huy hiệu danh dự, vào làm ở bộ phận liên tinh.
Đó là vinh quang của cả một gia tộc.
Bề ngoài tôi làm ra vẻ mây trôi nước chảy, nhưng sau lưng chuẩn bị rất kỹ cho kỳ thi này.
Ngay cả trong mơ cũng bị chính mình lảm nhảm đọc thuộc lý thuyết mà gi/ật mình tỉnh dậy.
Để tiện ôn tập, tôi chuyển vào căn hộ đơn trong trường.
9
Một đêm gần sáng, tôi vừa luyện xong ở sân vận động, chuẩn bị về ký túc xá tắm.
Kết quả đi tới rừng nhỏ gần khu ký túc, tôi phát hiện có người ngất ở đó.
Tôi vội chạy tới, phát hiện người này lại là Cố Từ Dạ.
Mắt anh ta vô thần, đeo khẩu trang nhưng mặt đỏ bừng, lồng ng/ực phập phồng dữ dội.
Bên chân còn vứt một cuốn “Học chiến đấu quân sự”, trên đó chi chít ghi chú.
“Anh… anh không sao chứ?”
Cố Từ Dạ hình như nhận ra tôi, anh ta nhào tới, túm ống quần tôi cọ mặt.
Tôi cúi xuống, một mùi trầm hương đậm đặc chui thẳng vào khoang mũi.
Đó là tin tức tố của anh ta.
Kỳ mẫn cảm của Cố Từ Dạ tới rồi!
Tôi cũng là Alpha, hít hai hơi tin tức tố của anh ta là đã thấy da đầu tê dại.
Tôi mất kiểm soát, gh/ê t/ởm đ/á một cái, vừa khéo đ/á trúng mặt Cố Từ Dạ, anh ta rên khẽ rồi ngất đi.
10
Thấy mình đ/á người ta ngất.
Tôi toát mồ hôi lạnh, cố nhịn cảm giác khó chịu dữ dội vì bị tin tức tố của anh ta xâm lấn, kéo anh ta về phòng tôi.
May là người ở căn hộ đơn không nhiều, phòng xung quanh tôi đều trống.
Đặt Cố Từ Dạ lên giường xong, phản ứng của anh ta càng dữ, quấn ch/ặt chăn của tôi, mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống, ngay cả khẩu trang cũng bị thấm ướt.
“Không thể tháo ra à?” tôi lẩm bẩm một câu.
Không ngờ anh ta nghe thấy, ngoan ngoãn tháo khẩu trang xuống.
Để tiết kiệm tiền, phòng tôi chỉ bật một cái đèn ngủ nhỏ.
Trong ánh sáng lờ mờ, Cố Từ Dạ ngồi trên giường.
Quý Dương miệng lưỡi trơn tru, nhưng có câu cậu ta nói đúng.
Cố Từ Dạ đúng là đẹp không ai bì.
Đẹp.
Đẹp ch*t người.
“Tôi… tôi khó chịu… nóng quá…”
Cố Từ Dạ túm chăn tôi, trong mắt toàn vẻ vô tội.
ĐM, người này rõ ràng có cái mặt lạnh tuyệt thế, sao khóe miệng còn có lúm đồng tiền nhỏ nữa!!!
Cái cảm giác đối lập này…
“Lại đây.”
Cố Từ Dạ ngoắc ngoắc ngón tay với tôi.
11
Tôi đi tới, không ngờ anh ta một chiêu kh/ống ch/ế, đ/è tôi xuống giường.
Nói thật, tôi bị tin tức tố của anh ta kích đến đ/au muốn n/ổ tung.
Đau chỗ nào cũng đ/au.
“Tôi biết cậu.”
“Cậu là Lãnh Hoài Thanh đúng không?”
“Biết cậu.”
Tôi khựng lại, thử vươn tay vén những sợi tóc của Cố Từ Dạ bị mồ hôi thấm ướt.
Anh ta như một chú chó con, cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.
“Chạm tôi.”
“Tiếp tục.”
“Không được dừng.”