Mười một, Trương Lập
Không sao?
Nhiều lúc tôi cảm thấy Lục Duệ như một gã ngốc, bị chúng tôi xoay như chong chóng.
Ví dụ như lúc này đây, anh ta vậy mà lại cố gắng thuyết phục bản thân tin tưởng một tên khốn kiếp.
“Vết s/ẹo này là do chị gái của Cố Xuyên cắn, chắc hẳn anh có quen biết cô ấy nhỉ?”
Tôi mãn nguyện nhìn anh ta hóa đ/á tại chỗ.
“Mười lăm năm trước, chị gái của Cố Xuyên ch*t thảm bên bờ sông, kẻ cưỡ/ng hi*p rồi gi*t ch*t cô ấy chính là do đám người chị Lan thuê.”
Lục Duệ nghẹn ngào:
“Lúc Cố Ảnh nhận nuôi cậu ấy, cậu ấy đã bị mất trí nhớ! Hơn nữa chúng tôi cũng đã từng tiến hành thôi miên cho cậu ấy, cậu ấy tuyệt đối không thể nào nhớ lại đoạn ký ức đó!
“Cậu ấy là một đứa trẻ ngoan!”
Đứa trẻ ngoan.
“Đội trưởng Lục, bản thân anh có tin không?”
Tôi bật cười lớn:
“Anh có biết tại sao tôi lại nhận tội không?
“Cậu ta dùng mạng sống của Lý Nhiễm để đe dọa tôi, ép tôi phải đối phó với cuộc thẩm vấn của anh theo đúng yêu cầu mà cậu ta đề ra.
“Kẻ ép tôi gánh tội thay, kẻ gi*t ch*t mấy người chị Lan, chính là Cố Xuyên.
“Cậu ta đang trả th/ù cho chị gái mình!”
Lục Duệ á khẩu không trả lời được, thẫn thờ ngồi bệt xuống ghế.
Tôi đắc ý nhìn dáng vẻ thảm hại của anh ta rồi cười vang.
Đồ chó nhà có tang!
“Lý Nhiễm cũng mất tích rồi.” Lục Duệ nở một nụ cười nhợt nhạt bệ/nh hoạn: “Cố Xuyên cũng sẽ gi*t cô ấy.”
Không thể nào!
Cậu ta đã hứa với tôi, sẽ không động đến cô ấy cơ mà!
“Nói cho tôi biết, Cố Xuyên đang ở đâu?”
“Tôi, tôi không biết...”
“Vậy thì mau khai báo rành rọt tất cả những gì anh biết đi!”
“Ban đầu tôi cứ tưởng hung thủ là Tiểu Nhiễm nên cũng nơm nớp lo sợ một thời gian.
“Sau khi bài viết của “Người dọn dẹp” được đăng tải, tôi lại càng sợ hãi hơn.
“Lúc này Cố Xuyên tìm đến tôi, đe dọa tôi phải nhận tội thay cậu ta.”
“Cậu ta đe dọa anh như thế nào?” Lục Duệ nghiêm nghị hỏi: “Vết thương trên ngón giữa là sao?”
Tôi do dự vài giây rồi vẫn quyết định nói ra:
“Chị gái của Cố Xuyên, là do tôi ngộ sát.”
“Cái gì?”
Tôi sụp đổ vò đầu bứt tóc:
“Tôi không cố ý! Lúc đó tôi quá sợ hãi!
“Chị Lan đã quay lại... video của mấy gã đàn ông đó, cô ấy không chịu nổi nh/ục nh/ã nên chạy đến bờ sông t/ự v*n.
“Lúc đó tôi cũng có mặt tại hiện trường, chắc hẳn cô ấy đã hối h/ận nên túm lấy ống quần tôi cầu c/ứu, tôi nhất thời hoảng lo/ạn... liền đ/á cô ấy một cái.
“Tôi thật sự không cố ý!
“Tôi không biết Cố Xuyên làm cách nào mà biết được, cậu ta đã mượn cớ này để u/y hi*p tôi làm việc cho cậu ta.
“Còn những chuyện khác, tôi hoàn toàn không biết gì sất!”
“Bọn họ không quen biết Cố Xuyên, làm sao lại bị hẹn ra ngoài được?” Lục Duệ hỏi tôi.
“Thật ra trong số những kẻ b/ắt n/ạt Lý Nhiễm năm đó... có Cố Xuyên.
“Cậu ta là người lên kế hoạch, còn đám người chị Lan chỉ là những kẻ thực thi mà thôi.”
Lục Duệ hoàn toàn sững sờ, trân trân nhìn tôi với ánh mắt khó tin.
Tôi giả vờ như không thấy, tiếp tục nói: “Cố Xuyên mắc hội chứng siêu nam đúng không?”
“Đội trưởng Lục...”
“Đủ rồi!”
“Đội trưởng Lục, tìm thấy camera giám sát rồi!” Cửa phòng thẩm vấn bật mở: “Cố Xuyên đã dẫn Lý Nhiễm đến trường cấp ba Gia Đức!”