Nước mắt tôi trượt từ khóe mi, rơi xuống chiếc gối hoa văn jacquard màu trắng.

Rất yên tĩnh.

Anh không biết, bao cao su là tôi cố ý đặt trong túi.

Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Anh cũng không biết, Trần Tĩnh Nguyệt đã từng tìm tôi.

Trong quán cà phê sang trọng, vẻ mặt cô ta thờ ơ, kiêu ngạo, là dáng vẻ được tiền bạc, sự ưu tú và nuông chiều tưới tắm mà thành.

"Khương Hữu, cô có biết, từ sau khi Cố Tả ở bên cô, nguồn lực càng ngày càng kém. Hiện tại cơ hội đào tạo, tu nghiệp đều không có phần của anh ấy."

Một d/ao!

"Tôi không phủ nhận tôi có ngáng đường trong đó. Tôi không phải đang đối đầu với cô, mà là đang tranh thủ cơ hội. Mỗi người đều nên trở về đúng vị trí của mình."

Hai d/ao!

"Cố Tả là một thiên tài phẫu thuật, nhưng không có sự bồi dưỡng của tổ chức, không có qu/an h/ệ xã hội nâng đỡ, con d/ao mổ bén mấy cũng cùn. Cô nhẫn tâm sao?"

Ba d/ao!

Bác sĩ Trần mỗi lời nói đều như nhát d/ao chí mạng — khiến tôi tỉnh táo đối mặt với tất cả những ảo tưởng mà mình tự dối mình.

Hạ Quân nói với tôi, Cố Tả bị điều về khoa Ngoại. Vị trí được nội bộ đề bạt ở khoa Cấp c/ứu, cuối cùng được giao cho một bác sĩ trẻ khác.

Rất nhiều đêm, Cố Tả nhíu ch/ặt mày gọi điện thoại bằng tiếng Anh trong phòng làm việc, không ngừng nói Sorry, My fault.

Thiếu dữ liệu thực nghiệm mới nhất, bài luận văn của anh tiến triển rất chậm, anh ngồi trước máy tính, đeo kính, mày nhíu ch/ặt.

Trong tủ kính sau lưng, những chiếc cúp lấp lánh, trái ngược hoàn toàn với bóng dáng anh ảm đạm, tĩnh lặng trước bàn làm việc — như hai thế giới song song, chẳng thể chạm vào nhau.

Anh ấy, người hăng hái phong độ mà trong trẻo, vốn dĩ không nên sống những ngày như vậy.

Mặc dù khi tôi hỏi, chàng trai của tôi vẫn luôn ôm tôi vào lòng an ủi: "Yên tâm đi, anh đều sẽ xử lý được."

Nhưng sao tôi nỡ kéo anh xuống.

Tôi biết, chỉ cần kéo anh xuống một bước thôi — là sẽ khiến anh rơi vào vực sâu cùng tôi.

Vậy nên, tôi chọn buông tay.

Để anh được tự do, được trong sạch, được tiếp tục bay về bầu trời thuộc về anh.

Mười năm sau gặp lại, tưởng như một kịch bản ngôn tình đầy trớ trêu, nhưng đời thực lại tà/n nh/ẫn, trần trụi đến vậy.

"Những thứ càng đẹp đẽ, tôi càng không nên chạm vào. Bi kịch rồi sẽ tái diễn, đó là số mệnh đã định."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm