Khung cảnh lập tức hỗn lo/ạn.
Nhờ men rư/ợu tiếp thêm can đảm, tôi cũng lao vào đ/á/nh nhau.
Chỉ tiếc còn chưa kịp tung nắm đ/ấm thì đã bị người ta xách bổng lên.
Hứa Dực túm cổ áo tôi, như xách một con mèo nhỏ, nhét thẳng vào chiếc xe ven đường, còn tiện tay khóa cửa lại.
Tiếng đ/á/nh nhau bên ngoài không ngừng vang lên.
Nhưng tôi chẳng thể mở được cửa xe.
Cho đến khi ông chủ quán bar xuất hiện, trận hỗn chiến mới kết thúc.
Rất lâu sau, Hứa Dực mới nhớ ra trong xe còn có một tôi.
Dù tầm nhìn lảo đảo vì say, tôi vẫn nhận ra anh bị thương.
Gần như theo bản năng, tôi lấy khăn tay từ trong túi ra, tự ý nắm lấy tay anh, cẩn thận băng bó vết thương.
Hứa Dực không từ chối.
Thế là tôi càng mạnh dạn hơn, cúi đầu thổi phù phù lên vết thương hai cái.
Trong trí nhớ của tôi, quản gia vẫn luôn dạy như vậy.
Đáng tiếc khi ấy tôi say quá.
Không nhìn thấy sự kinh ngạc và nhẫn nhịn thoáng qua trong đáy mắt anh.
Cuối cùng, Hứa Dực vẫn bất đắc dĩ đưa tôi về.
Tôi nằm trên lưng anh, nhỏ giọng hỏi:
“Thật sự không thích em sao?”
“Không thích.”
“Không thích mà vẫn ôm em à?”
“Chỉ là thấy chuyện bất bình nên ra tay giúp đỡ thôi.”
---
5
Sau này tôi mới biết, vì chuyện của tôi mà Hứa Dực bị quán bar sa thải.
Khi biết tin này, cảm giác áy náy và đ/au lòng đan xen trong lòng.
Nhưng ngọn lửa hy vọng vừa mới tắt lại bùng lên vào lúc này.
Anh ấy chắc hẳn... cũng có chút để tâm đến tôi đúng không?
Tôi không thể lấy oán báo ân được.
Lần nữa gặp Hứa Dực là ở bệ/nh viện.
Lúc này, anh đang cúi đầu c/ầu x/in người khác.
“Viện phí phẫu thuật của bà ngoại vẫn còn thiếu một ít, có thể...”
Người kia vội xua tay:
“Tiểu Dực à, không phải cậu không muốn giúp cháu đâu, mà dì cháu quản tiền quá ch/ặt, cậu thật sự chẳng có bao nhiêu tiền cả...”
Hứa Dực ngẩng đầu nhìn ông ta, trong mắt đầy vẻ kh/inh miệt.
Những người xung quanh bắt đầu bàn tán.
Người kia chịu không nổi, tượng trưng ném mấy tờ tiền đỏ vào mặt Hứa Dực:
“Cậu chỉ giúp được đến đây thôi, sau này đừng tìm cậu nữa!”
Vừa nói còn không nhịn được mà ch/ửi:
“Phi! Đồ già ch*t ti/ệt, đúng là xui xẻo!”
“Đứa nhỏ cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!”
Dường như Hứa Dực đã quen với chuyện này, chỉ lặng lẽ cúi người nhặt tiền lên.
Anh trông tiều tụy hơn trước rất nhiều.
Lòng tôi mềm nhũn, chủ động bước tới.
Khi nhìn thấy tôi, trong mắt Hứa Dực không giấu nổi sự hoảng hốt.
Đáng tiếc lúc đó tôi còn quá nhỏ, hoàn toàn không hiểu anh đang sợ điều gì.
Tôi chỉ biết rằng anh đang gặp khó khăn, tôi phải giúp anh.
Vì thế tôi lên tiếng:
“Hứa Dực, em giúp anh, anh ở bên em được không?”
Hứa Dực sững người tại chỗ.
Khoảnh khắc ấy, trên mặt anh tuyệt đối không phải biểu cảm vui mừng.
Rất lâu sau này tôi mới hiểu.
Đó là sự tự ti và tủi nh/ục bị đ/è nén đến cực điểm.
6
Ca phẫu thuật của bà ngoại diễn ra rất thuận lợi.
Hứa Dực cũng quay lại trường học.
Chúng tôi... chắc là đã ở bên nhau rồi.
Dù sao Hứa Dực cũng sẽ cố ý giữ chỗ cho tôi trong thư viện, đồng ý ăn cơm cùng tôi, không còn kháng cự việc tôi tiếp cận nữa.
Ngoài những điều đó ra, anh vẫn rất lạnh nhạt.
Nếu tôi không chủ động thì một ngày anh gần như chẳng nói với tôi câu nào.
Tôi biết, thật ra Hứa Dực vẫn không thích tôi.
Tôi tặng anh những món quà sinh nhật đắt nhất.
Đưa anh đến những nhà hàng sang trọng nhất dùng bữa.