Gần đây, vụ việc một nhân viên tutu do công ty ép buộc đòi bồi thường số tiền khổng lồ vẫn đang gây xôn xao.
Gia đình nạn nhân tuyên bố, đằng sau cái gọi là mức phí bồi thường trên trời kia, thực chất chỉ là do nạn nhân bước vào kỳ nh.ạy cả.m sớm hơn dự kiến và không kiểm soát được...
Vinh Tư Kỳ bước xuống từ cầu thang.
Khác với vẻ ngoài văn phòng chỉn chu thường ngày, hôm nay anh mặc chiếc áo len cổ lọ màu trắng.
Trông có vẻ bớt sắc bén hơn mọi khi, nhưng cũng chỉ là bề ngoài mà thôi.
"Ting".
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên rõ rệt trong không gian yên tĩnh của nhà ăn.
Là trợ lý bác sĩ nhắn tin đến.
【Lịch phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến của quý khách được hẹn vào lúc 10 giờ sáng, cần kiểm tra trước 30 phút...】
Tôi lặng lẽ tắt màn hình điện thoại.
Không biết Vinh Tư Kỳ có nhìn thấy không.
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt chúng tôi vô tình chạm nhau.
Đôi mắt không chút tình cảm.
Vì cảm thấy hốt hoảng, tôi vội giải thích: "Tin nhắn rác thôi."
Vinh Tư Kỳ khẽ "ừ" một tiếng: "Hôm nay thuận đường, anh đưa em đến trường."
Tôi hơi sửng sốt.
Thời gian của Vinh Tư Kỳ đắt đến mức được tính bằng đơn vị bảy chữ số mỗi giờ.
Là em nuôi, lỡ làm lãng phí dù một giây của anh cũng khiến tôi cảm thấy tội lỗi.
Nhưng lời đề nghị này quá hấp dẫn.
Dù cho... hôm nay tôi định trốn học đến bệ/nh viện.
Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt này, dù chỉ trong chốc lát...
"Em... em xin phép."
Tôi vội vàng nhét nửa chiếc bánh sandwich còn dở vào miệng, đỡ lấy chiếc cặp từ tay người giúp việc rồi đứng dậy theo anh.
Chiếc xe lao xuống con đường núi quanh co tiến vào nội thành.
Trong không gian kín mít, mùi pheromone Alpha cấp S thoang thoảng, từ từ dệt thành tấm lưới dày đặc trùm lên kẻ mang dã tâm.
Theo bản năng, tôi với tay định hạ cửa kính xuống cho thông thoáng, nhưng phát hiện đã khóa.
Vinh Tư Kỳ hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Không có gì ạ." Tôi bấu ch/ặt lòng bàn tay, cố dùng cơn đ/au để đ/á/nh lạc hướng chú ý: "Anh... dạo này câu lạc bộ có hoạt động, em sẽ không về nhà ở tạm thời."
Phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến cần thời gian hồi phục nhất định.
Để an toàn, trong thời gian ngắn phải tránh tiếp xúc với Vinh Tư Kỳ.
Dù biết rằng anh rất bận, bận đến mức chẳng để ý việc tôi về nhà hay ở ký túc xá.
Quả nhiên, Vinh Tư Kỳ không hỏi thêm.
Một tay anh xoay vô lăng, ánh mắt thoáng dừng lại trên người tôi rồi nhanh chóng rời đi.
"Không còn chuyện gì khác cần nói à?"
Không biết câu này là hỏi cho có lệ, hay là nghi ngờ về hành vi khác thường của tôi.
"Dạ không ạ, có chuyện gì em sẽ báo với anh."
Tôi chợt hối h/ận vì đã để anh đưa đi hôm nay.
Không cần dùng pheromone áp chế, chỉ riêng khuôn mặt Vinh Tư Kỳ, một ánh mắt của anh vốn đã mang sẵn bản năng khiến người khác phải khuất phục.
Đây là sự thật tôi đã hiểu ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nói dối trước mặt người như thế này... quả thực quá khó khăn.