ĐÈN EM BÉ

Chương 4

16/11/2025 14:12

Tôi thở hồng hộc chạy về đến nhà, vừa mở cửa đã bị bà nội t/át cho một cái.

"Con nhỏ ch*t ti/ệt, chậm chạp như vậy, muốn hại ch*t chúng ta hả."

Tôi không dám trả lời, mò mẫm lấy lá bùa nhăn nhúm từ trong túi ra, lúc này mới phát hiện ra chỉ có ba lá bùa.

Nghe tôi kể lại lời của bà thầy cúng, bà nội liền gi/ật lấy lá bùa. Lúc bà gi/ật lấy lá bùa, tôi có chút không tình nguyện, tay vô thức dùng sức một chút.

"Rẹt" một tiếng, một lá bùa bị rá/ch một đường nhỏ vì giằng co.

Bà nội lại định đá/nh tôi, tôi vội vàng buông tay ôm đầu. Tôi ủ rũ nhìn bà nhét lá bùa cuối cùng vào túi áo của mẹ tôi, không nhịn được mà lắp bắp nói.

"Vậy... vậy cháu thì sao?"

Bà nội liếc tôi một cái, cười lạnh nói. "Mày?"

"Chỉ là đứa con gái lỗ vốn, nhà họ Trần chúng ta nuôi mày lớn chừng này, đã là phúc của mày rồi."

Trong sân lại nổi lên một trận gió âm, gà trong hậu viện rít lên the thé, mặt bà nội lạnh lùng, nghiêng đầu ra hiệu cho ba tôi động thủ.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, ba tôi đã trói ngược hai tay tôi ra sau lưng, tuy rằng ông ấy g/ầy đi nhiều, nhưng sức lực vẫn không giảm.

Tôi không phản kháng được, bị ông ấy lôi xềnh xệch ra giữa sân, dùng dây thừng trói vào cây cột gỗ lớn.

"Ba! Bà thầy nói em gái hồi sát nhất định sẽ gi3t người, con không muốn ch*t."

"Ba, bà nội. Xin hai người, c/ứu con với."

Không biết khóc bao lâu, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng đất bị xới tung, tôi tuyệt vọng quay đầu lại, phát hiện từ trong cái hố lớn dưới gốc cây trồi lên mấy bàn tay nhỏ m/áu me đầm đìa.

"Khẹc khẹc... đói quá... đói quá."

Em gái toàn thân đỏ lòm trườn ra khỏi hố, phía sau còn có mấy đứa bé gái g/ầy trơ xươ/ng đi theo, trên người chúng đầy chất nhầy nhụa, mỗi bước trườn đều phát ra tiếng ọc ạch gh/ê t/ởm.

Tốc độ bò của em gái cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã bò đến bên chân tôi.

Nhớ lại cảnh tượng trong mơ nó gặm nhấm ba tôi, tôi không nhịn được mà hét lên giãy giụa.

"Đừng ăn chị. Không phải chị hại em, em gái không phải chị hai ch*t em."

Trên mặt em gái nở một nụ cười q/uỷ dị, răng nhọn dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, nó dùng tay bám vào ống quần tôi, từng chút một bò từ dưới chân lên người tôi.

Hai tay nó lạnh lẽo thấu xươ/ng, bám ch/ặt lấy gáy tôi, khuôn mặt lở loét dừng lại ở vị trí cách tôi một nắm đ/ấm. Nửa bên mặt của em gái rũ xuống, trên đó bò đầy những con dòi lúc nhúc, những con dòi này được th!t thối nuôi cho b/éo múp míp, theo động tác của em gái mà rơi xuống mặt tôi.

Tôi sợ hãi hét lớn, giãy giụa lo/ạn xạ muốn hất em gái xuống.

"Em đ/au quá... tại sao lại hại ch*t em, tại sao?"

Âm điệu của em gái đột nhiên cao vút, vẻ mặt nó vặn vẹo, trong đôi mắt trắng xanh ngấn đầy lệ m/áu.

Một mùi hôi thối của x/ác ch*t xộc thẳng vào mặt tôi theo cái miệng há rộng của nó, tôi không nhịn được mà buồn nôn.

"Không phải chị, không phải chị hại ch*t em."

Tôi tuyệt vọng hét lớn, chỉ có thể trơ mắt nhìn muội muội há to miệng càng lúc càng tiến gần.

"Khẹc khẹc... ch*t đi! Ch*t đi."

Theo một trận đ/au nhói, tôi mất ý thức trong chốc lát. Trong một mảng hỗn độn, tôi mơ hồ nghe thấy giọng của bà nội.

"Con nhỏ lỗ vốn ch*t rồi hả?"

"Mở cửa xem thử đi."

"Két" một tiếng, cánh cửa nhà được cẩn thận đẩy ra.

"Con nhỏ lỗ vốn nằm trên đất, trông có vẻ không còn hơi thở..." Tiếng nói đột ngột dừng lại.

Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào người, tôi gi/ật mình tỉnh giấc. Bà nội tôi mắt đỏ ngầu, bà ném mạnh cái chậu vào người tôi, đ/ộc địa nguyền rủa.

"Đồ ranh con, sao không phải mày ch*t đi?"

Tôi ngồi dậy sờ lên cổ, vết cắn của em gái tối qua đã biến mất không thấy. Lúc này tôi mới nhìn thấy, ba và mẹ tôi nằm ngay sau lưng bà nội, da th!t lộ ra của họ bị x/é rá/ch tơi tả, m/áu me be bét, lộ ra màu đen đỏ q/uỷ dị, nửa đầu của ba tôi bị gặm nham nhở, cái ch*t giống hệt như em gái.

đ/áng s/ợ hơn là mẹ tôi, bụng của mẹ cuối cùng cũng teo tóp lại, thay vào đó là một cái lỗ thủng lớn đầy m/áu, th!t xung quanh lỗ thủng bị x/é toạc, ruột gan xổ ra đầy đất. Thứ gì đó trong bụng mẹ tôi, thực sự đã x/é toạc bụng mẹ để bò ra ngoài.

Tôi sợ hãi run cầm cập, nhưng chẳng phải ba tôi đã lấy bùa của bà thầy cúng rồi sao?

Bà nội thấy tôi ngẩn người, càng thêm tức gi/ận xông lên đá/nh tôi.

"Đều tại cái giống chó mày, nếu không phải hôm qua mày x/é rá/ch bùa, thì cha mày làm sao ch*t được."

Nắm đ/ấm như mưa rơi xuống người tôi, tôi co rúm người lại như con tôm.

"đá/nh ch*t nó thì có ích gì, bây giờ quan trọng là phải sống sót."

Ngoài cửa vang lên một tiếng quát lớn, tôi ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là bà thầy cúng. Bà chống gậy, khập khiễng bước vào sân.

Bà nội tôi vừa nhìn thấy bà thầy cúng liền như nhìn thấy phao c/ứu sinh xông tới, bà ta không còn chút khí thế hung hăng nào vừa nãy, ôm lấy đùi bà thầy cúng vừa khóc vừa mếu máo.

"Tiên bà, c/ứu con với!"

"Trụ Tử với vợ nó ch*t hết rồi, bị cái thứ đó cắn sống cắn ch*t đấy."

"Chúng con vừa mở cửa, cái thứ đó liền xông vào cắn, đen nghìn nghịt một đám, còn có thứ từ bụng vợ Trụ Tử chui ra nữa."

"Trụ Tử kêu la hai tiếng đồng hồ mới tắt thở, th!t trên người nó bị gặm hết rồi."

Bà thầy cúng cười lạnh một tiếng.

"Khi bà tạo nghiệp thì không nghĩ đến có ngày bị đòi mạng hả?"

"Oán khí ngút trời của huyết anh mà cũng dám gi3t, bà còn sợ ch*t à?"

Bà nội tôi đảo mắt một vòng, vội vàng móc từ trong túi ra một nắm tiền đỏ, nhét vào tay bà thầy cúng, sắc mặt bà thầy cúng lúc này mới hòa hoãn hơn một chút.

"Mạng của bà, ta vẫn bằng lòng c/ứu, nhưng bà không được giấu ta, cái huyết anh nhi da đỏ này, rốt cuộc là từ đâu mà ra?"

Sắc mặt bà nội tôi biến đổi, liếc nhìn tôi một cái, bà ta ấp úng.

"Chẳng phải là vợ Trụ Tử sinh ra sao..."

Bà thầy cúng giơ gậy lên đ/ập mạnh vào người bà ta.

"Nói láo! Anh linh đều có bản năng bảo vệ mẹ, dù thành sát cũng tuyệt đối không gi3t hại mẹ ruột."

Bà ta liếc nhìn x/ác ch*t bê bết m// áu của mẹ tôi, giơ gậy chỉ vào tôi.

"Vậy trẻ s// ơ sinh đó, là con bé Trần sinh ra phải không?"

Sắc mặt tôi chợt lạnh xuống, trước khi bà nội tôi nhìn sang thì đã cúi gằm mặt xuống.

Không còn cách nào, nếu không cúi đầu... thì sẽ bị bà ta nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng tôi mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạch nguyệt quang làm vỡ ngọc như ý, cả triều đình phát điên

Chương 9
Bản thân vốn là Tài Thần chuyển thế. Năm ta giáng thế, quốc khố trống rỗng, chỉ vì ta hoan hỷ mà Đại Uyên triều vượt qua cơn nguy khốn tài chính. Quốc sư khẳng định ta là Tài Thần hạ phàm, tâm ta càng vui thì vận nước càng vượng, tâm ta sầu muộn thì tài vận quốc gia sẽ tiêu tán điên cuồng. Bởi lẽ đó, Hoàng đế đặc cách miễn hết thảy quy củ, phụng thờ ta như tổ tông sống của Đại Uyên triều. Quần thần văn võ trong triều lại càng thay phiên nhau tìm đủ mọi cách vào cung để chọc cho ta nở nụ cười. Mãi cho đến khi Tô Uyển Nhi, bạch nguyệt quang của Hoàng đế, hồi kinh. Ả cậy mình có ơn cứu mạng, lại tự phụ có bản lĩnh mẫu nghi thiên hạ, nhưng ả căm ghét nhất là dáng vẻ ngây thơ này của ta. Ta đang ngồi trong đình nghỉ mát nơi ngự hoa viên, đếm những hạt dạ minh châu do Tây Vực tiến cống, ả bỗng nhiên xông tới hất đổ rương báu của ta. "Nhìn thấy kẻ ăn không ngồi rồi như ngươi, ta cảm thấy buồn nôn." "Thu lại bộ dạng đó của ngươi đi, chốn thâm cung này chỉ dựa vào gương mặt thì không bảo vệ được ngươi cả đời đâu!" "Chỉ có nữ tử hiền lương thục đức như ta mới xứng làm Hoàng hậu, kẻ ăn hại như ngươi chỉ xứng vào Hoán Y Cục." Ta nhìn những hạt dạ minh châu lăn lóc đầy đất, nghi hoặc nhìn ả: "Ngươi là kẻ phương nào?"
Cổ trang
Linh Dị
9