Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 57: Sẽ không ngây thơ như thế chứ ?

04/03/2025 14:41

----------------------------------------------------------

Lão thái thái lại kéo cô trò chuyện không ít chuyện có liên quan tới Tư Dạ Hàn, bầu không khí khi ăn cơm rất hòa hợp. Cứ như vậy bị bà nội ruột b/án đi, Tư Dạ Hàn ngược lại nhìn cũng không thèm để ý. Hắn rất ít nói, bất quá nhìn ra được, thời điểm hắn ở trước mặt lão thái thái, rõ ràng so với bộ dạng bình thường lạnh lùng xa cách nhiều hơn mấy phần cảm giác thân thiết.

Lão thái thái để cho người chuẩn bị đầy một bàn thức ăn, mỗi một món ăn đều cực kỳ ngon, Diệp Oản Oản lúc đầu suy nghĩ lần đầu tiên đến cửa, dầu gì khắc chế một chút, nhưng là Tư Dạ Hàn mặc dù không nói nhiều, trên tay cũng không dừng lại, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô, chờ đến thời điểm cô phát giác ra, cô đã không cẩn thận ăn ba chén cơm.

"A, không muốn lại gắp thức ăn cho em rồi, em không ăn được nữa!" Diệp Oản Oản nhìn một núi nhỏ đồ ăn chất trong chén, vẻ mặt ai oán.

Cô cũng không muốn lần đầu tiên gặp mặt sẽ để cho bà nội nghĩ rằng cô là một thùng cơm a.

Tư Dạ Hàn hướng phía khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ hài đang ai oán nhìn một cái, tay dài đưa tới, đem chén của cô bưng đến trước mặt chính mình, không để ý chút nào giúp cô ăn. Người này... Không phải là có b/ệnh thích sạch sẽ à...

Diệp Oản Oản có chút kinh ngạc, bất quá thấy hắn giúp mình giảm bớt gánh nặng, vẫn là thở phào nhẹ nhõm.

Lão thái thái ở bên nhìn động tác giữa hai người, trong lòng tràn đầy đều là vui vẻ yên tâm.

Hơn nữa tiểu nha đầu này quả nhiên như cháu trai nói, một chút đều không kén ăn, khẩu vị cũng tốt, ngược lại so với các thiên kim tiểu thư mỗi lần chỉ ăn mấy hớp nhỏ nhìn thấy thuận mắt hơn nhiều.

Sau bữa cơm chiều, lão thái thái lo lắng Oản Oản một mực chỉ quan tâm trò chuyện cùng bà mà bỏ rơi cháu mình, quan tâm mà mở miệng nói, "Tiểu Cửu a, Oản Oản lần đầu tiên tới trong nhà, cháu mang con bé đi dạo chung quanh một chút đi."

"Dạ." Tư Dạ Hàn gật đầu.

"Bà nội chúng cháu đi chút nha." Diệp Oản Oản cùng lão thái thái lên tiếng chào hỏi, sau đó ngoan ngoãn đi theo Tư Dạ Hàn hướng phía trong sân đi tới.

Đêm lạnh như nước, đỉnh đầu là trời đầy sao, trong không khí tràn ngập cỏ cây thanh hương.

Mặc dù không giống Cẩm Viên - một dạng Lâm Viên Hoàng gia tinh xảo, nhưng nhà cũ phong cách cổ xưa rộng rãi cũng có khác một hương vị, sau khi cơm nước xong tản bộ tiêu cơm một chút, ngược lại rất thích.

Diệp Oản Oản lúc này mới phát hiện, trong lúc bất tri bất giác, cảm giác bất an lúc mới tới nhà cũ đã hoàn toàn tiêu tán.

Chính tâm không chuyên tâm mà thưởng thức bóng đêm, Tư Dạ Hàn đi bên cạnh lại không biết rốt cuộc hắn lại có vấn đề gì. Rõ ràng mới vừa rồi lúc ăn cơm còn rất tốt, vào lúc này nhưng thật giống như có điểm không đúng.

Cô ngước mắt hướng phía mặt của hắn nhìn một cái, quả nhiên phát hiện nam nhân trên trán như có mấy phần không vui, ngay cả bước chân cũng dần dần tăng nhanh.

Diệp Oản Oản chân ngắn khó có thể theo kịp, rất nhanh thì bị bỏ lại ở phía sau. Cô lại chỗ nào chọc cho người này mất hứng? Chẳng lẽ là mới vừa rồi lúc cô cùng lão thái thái nói chuyện, nói sai cái gì sao? Thật giống như cũng không có a... Diệp Oản Oản có chút sợ bóng tối, thời điểm có người ở bên người cũng còn khá tốt, nhưng bên mình không có người liền sợ hãi.

Mắt thấy người phía trước đều giống như hòa vào trong bóng tối biến mất không thấy gì nữa, Diệp Oản Oản không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy đuổi theo mấy bước, sau đó cầm tay Tư Dạ Hàn.

Cơ hồ là khi cô cầm tay Tư Dạ Hàn trong nháy mắt, cô liền cảm nhận được từ trên người Tư Dạ Hàn lãnh ý như có như không nhất thời tiêu tán.

Sau khi sống lại, cô đối với tâm tình của Tư Dạ Hàn luôn luôn để tâm điều khiển vô cùng chuẩn x/ác, cho nên cô cảm giác chắc chắn sẽ không có lỗi.

Diệp Oản Oản kinh ngạc nháy mắt một cái. Chẳng lẽ người này không nói một lời đột nhiên cáu kỉnh, cũng là bởi vì chính mình mới vừa rồi lúc tản bộ, không dắt tay hắn?

Tư Dạ Hàn hắn hẳn... Sẽ không ngây thơ như thế chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Để tưởng nhớ tiền nhân, nữ giáo quan 'thánh mẫu' đã đổ bỏ toàn bộ thuốc chống sốc nhiệt của ký túc xá trong kỳ huấn luyện quân sự

Chương 9
Ngày đầu tiên tập quân sự, nhiệt độ tăng vọt lên 39 độ C. Huấn luyện viên phụ trách của chúng tôi là một tấm gương điển hình của kiểu "giáo dục chịu khổ". Nhân lúc kiểm tra đội ngũ, cô ta gom sạch tất cả kem chống nắng, thuốc giải cảm Hoắc Hương Chính Khí và nước bù điện giải của cả đại đội rồi ném thẳng vào thùng rác, đập nát không thương tiếc. "Chiến sĩ biên phòng ngày ngày đổ máu đổ mồ hôi dưới cái nắng như thiêu như đốt, sao các người lại có thể trốn trong vùng an toàn của kem chống nắng và nước đá để nuông chiều bản thân như vậy?" "Các người phải dùng cách phơi nắng nguyên thủy nhất để thấu cảm nỗi khổ bảo vệ đất nước của họ! Đây là cuộc viễn chinh của tinh thần!" Kiếp trước, tôi có tiền sử dị ứng tia cực tím nghiêm trọng và bệnh sốc nhiệt. Tôi xin phép được uống thuốc để nghỉ ngơi, nhưng cô ta lại cướp lấy thuốc cấp cứu của tôi rồi giẫm nát, mắng nhiếc tôi là đồ bùn nhão, ép tôi phải đứng nghiêm dưới ánh nắng gay gắt. Cuối cùng, vì sốc nhiệt nặng, tôi đã gục ngã và qua đời ngay trên sân tập. Vậy mà trước ống kính máy quay, cô ta lại tỏ vẻ đau lòng xót xa: "Sinh viên bây giờ đã quen ăn đồ rác công nghiệp, toàn là những bông hoa trong nhà kính, đến chút khổ này cũng không chịu nổi!" Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày đầu tiên của khóa tập quân sự.
Sảng Văn
Hiện đại
0