Một tia chớp rạ/ch ngang bầu trời đêm.
Soi sáng những món đồ nội thất bằng gỗ gụ trong phòng.
Soi sáng gương mặt trắng bệch đầy nghi hoặc của Tần Tuyên.
Hồi lâu sau, anh ta lắc đầu, giọng quả quyết.
"Không thể nào, cô chắc chắn đã nhầm."
"Ý Như lương thiện và tốt đẹp như vậy, mọi người đều yêu thương và biết ơn cô ấy. Ngay cả khi đối mặt với bệ/nh tật, cô ấy vẫn luôn giữ thái độ lạc quan vui vẻ. Sao cô ấy có thể có oán niệm gì được?"
"Cho dù, cô ấy thật sự xuất hiện theo một cách siêu nhiên, thì cũng chắc chắn là vì nhớ thương những người yêu thương mình, tuyệt đối không thể là b/áo th/ù hay đòi n/ợ như cô nói!"
"Bà chủ Chúc, có thể cô có chút bản lĩnh, nhưng cô chưa từng gặp Ý Như, sau này xin cô đừng bôi nhọ cô ấy như vậy!"
Nói đến cuối, Tần Tuyên nhìn tôi trừng trừng, mặt đỏ bừng vì kích động.
Tôi thầm niệm trong lòng "800 nghìn tệ, 800 nghìn tệ..."
Người ta bỏ tiền ra thì có chút cảm xúc của “thượng đế” cũng thường thôi mà?
So với hồi đi làm thuê như trâu ngựa mà lương còn chẳng được bao, thì thế này có đáng gì.
Tôi cười khẽ hai tiếng, hiền lành nói:
"Anh Tần là giảng viên đại học, vậy tôi sẽ giải thích theo cách mà anh có thể chấp nhận được."
"Nói thế này cho dễ hiểu, hình thái linh thể đại khái có thể chia làm hai loại là tưởng niệm thể và oán niệm thể. Tưởng niệm thể có linh độ nhỏ hơn 7, chỉ có thể đi xuyên qua tuyến tùng, tức là làm những việc như báo mộng; oán niệm thể có linh độ lớn hơn 37, có thể gây ra rối lo/ạn điện từ trường, từ đó phá vỡ ranh giới vật chất."
"Anh Tần, anh nhìn ra ngoài cửa sổ xem. Mùa đông vốn nên là lúc tàng âm giữ dương, nhưng lúc này lại sấm chớp đùng đoàng. Sấm thuộc dương, trời đông có sấm thường là điềm báo âm dương nghịch lo/ạn. Oán niệm thể về bản chất chính là từ trường âm tính chưa tiêu tan, tích tụ lâu ngày sẽ phá vỡ sự cân bằng của ngũ hành, hình thành nên hiện tượng âm dương nghịch lo/ạn này."
"Oán khí ba năm sẽ thành hình, anh nói Khương Ý Như qu/a đ/ời ba năm, thời gian cũng tương đối khớp."
Tần Tuyên ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn tôi, nghiến răng:
"Cô đang nghi ngờ điều gì?"
Tôi nghiêng đầu, nói thẳng không kiêng dè.
"Ví dụ như, cái ch*t của cô ấy."
"Cô nghi ngờ có người hại ch*t cô ấy?" Tần Tuyên lộ vẻ không thể tin nổi.
Tôi không nói nữa.
"Bà chủ Chúc, tôi có thể chắc chắn nói cho cô biết, cô đã nghĩ sai rồi."
"Ồ? Sao lại nói vậy?"
Anh ta im lặng một lúc lâu, rồi trầm giọng, kìm nén nói:
"Bởi vì ngày hôm đó, là một ngày trước khi cô ấy lên đường đến Thụy Sĩ để thực hiện an tử."
Tôi sững người.
Điều này quả thật tôi không ngờ tới.
Tần Tuyên nhắm mắt, tựa đầu vào ghế.
"Không lâu sau khi chúng tôi kết hôn, Ý Như phát hiện có khối u n/ão á/c tính, tôi đã cùng cô ấy trải qua rất nhiều đêm dài khó khăn, tận mắt chứng kiến cô ấy đ/au đớn đến mức nào khi bệ/nh tái phát."
"Cô ấy không chấp nhận được dáng vẻ này của mình, cô ấy nói nếu cứ tiếp tục như vậy, cô ấy sẽ nảy sinh h/ận ý với thế giới này, cô ấy không muốn ch*t đi với lòng h/ận th/ù. Vì vậy, khi cô ấy đề nghị muốn đến Hà Lan để an tử, mặc dù mọi người đều kịch liệt phản đối, tôi vẫn ủng hộ cô ấy."
"Bố mẹ m/ắng tôi có ý đồ x/ấu, m/ắng tôi nhòm ngó tài sản của Ý Như, tôi đều không để tâm, tôi hiểu Ý Như, Ý Như hiểu tôi, thế là đủ rồi."
"Tối hôm đó, tất cả chúng tôi đã cùng cô ấy đón sinh nhật cuối cùng, cô ấy nói muốn ở một mình một lát, rồi tự nh/ốt mình trong phòng. Nửa tiếng sau, khi chúng tôi vào, thì phát hiện cô ấy đã không còn thở nữa. Bác sĩ nói, cô ấy ch*t do khối u n/ão đột ngột xuất huyết."
Anh ta mở mắt, nhìn tôi.
"Điều tôi muốn nói là, trong tình huống đó, không ai lại đi gi*t Ý Như cả, không có động cơ, không có cơ hội, và càng không có ý nghĩa gì hết."