Ngày thứ sáu, thứ bảy, thứ tám...
Tôi không biết Lục Chiêu Dã đã dùng th/ủ đo/ạn gì, tóm lại việc hợp tác giữa Thịnh Hằng và nhà họ Thẩm diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Thái độ của bố đối với tôi tốt hơn hẳn, thậm chí còn phá lệ khen một câu trên bàn ăn: "Lần này làm được lắm", sau đó xoay chuyển câu chuyện: "Tổng giám đốc Lục quá thông minh, con đừng tiếp xúc với anh ta nhiều, kẻo lại bị lừa. Anh ta còn thông minh hơn cả Lâm Nghiên, nghe rõ chưa."
"Ồ..."
Thông minh cái con khỉ, một tên hay hai tên thì cũng đều là đồ khốn cả.
Trong lúc tôi đang tính toán xem làm thế nào để b/ắt c/óc Lục Chiêu Dã thêm lần nữa, không ngờ lại gặp lại anh ta.
Lần này là ở tiệc sinh nhật của anh trai tôi.
Tên vô liêm sỉ này không biết bằng cách nào mà mò được đến tiệc sinh nhật của anh tôi nữa.
Biệt thự nhà họ Thẩm.
Trong sảnh tiệc, hương thơm quyến rũ, chén rư/ợu giao thoa.
Tôi mặc bộ vest xanh thẫm do bố chỉ định, cầm ly sâm panh, đeo lên nụ cười "con ngoan trò giỏi" tiêu chuẩn, chào hỏi khắp lượt các chú bác cô dì.
"Kinh Lan lớn rồi, càng ngày càng chững chạc."
"Nhị thiếu gia Thẩm khôi ngô tuấn tú, không biết đã có đối tượng chưa?"
"Nghe nói chuyện nhà họ Lâm... chậc, không nhắc nữa, không nhắc nữa."
Tôi mỉm cười xã giao, tay suýt chút nữa bóp nát cái ly.
Ngay sau đó, cửa ra vào truyền đến một trận xôn xao.
Một người mặc vest đen toàn thân.
Chiều cao 1m9 lấn át tất cả những người đàn ông có mặt tại đó, mái tóc mullet hôm nay được buộc gọn gàng, để lộ đường nét khuôn mặt hoàn chỉnh.
Anh ta quét mắt nhìn đám đông, chuẩn x/á/c tìm thấy tôi, rồi cầm ly rư/ợu, xuyên qua đám đông bước về phía tôi.
Bố tôi tiến lên đón.
Anh ta cúi chào bố tôi rất cung kính, rồi lướt qua bố, đi thẳng đến trước mặt tôi.
"Nhị thiếu gia Thẩm. Lại gặp nhau rồi. Người ta nói hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, xem ra chúng ta rất có duyên."
Tầm mắt anh ta từ mặt tôi dời xuống, dừng lại ở cà vạt.
Sau đó anh ta vươn tay, ngay trước mặt toàn thể khách khứa, giúp tôi chỉnh lại cà vạt.
"Cà vạt hôm nay rất ngay ngắn."
Anh ta thu tay lại, "Rất đẹp."
Cả sảnh tiệc im lặng.
Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ, bố tôi ở bên cạnh đi/ên cuồ/ng nháy mắt.
Tôi nghiến răng, rít qua kẽ răng một câu: "Cảm, ơn, Tổng, giám, đốc, Lục, đã, quan, tâm."
Anh ta cười.
"Không cần cảm ơn. Đây là việc tôi nên làm."
Cái gì gọi là việc anh ta nên làm?
Anh ta là cái gì của tôi chứ?
Tôi vừa định lên tiếng, khóe mắt liếc thấy một người đang bước xuống từ cầu thang xoắn ốc ở tầng hai.
Bộ vest xám tro may đo riêng, kính gọng vàng, ngũ quan giống tôi khoảng ba phần, nhưng khí chất thì khác biệt một trời một vực - cái của tôi là giả vờ ngoan ngoãn, còn của anh ấy là cái lạnh lẽo tận xươ/ng tủy.
Thẩm Tư Hàn.
Anh trai tôi.
Tôi phản xạ có điều kiện thẳng lưng, nụ cười nhanh chóng chuyển sang chế độ "người em trai nghe lời" tiêu chuẩn.
Lục Chiêu Dã chú ý đến sự thay đổi của tôi, nhìn theo ánh mắt tôi lên lầu một cái.
Sau đó anh ta cười.
Không phải kiểu cười với tôi.
Mà là một kiểu khác - khách sáo, xa cách, mang theo chút dò xét không rõ ý vị.
Thẩm Tư Hàn bước đến trước mặt chúng tôi, gật đầu với tôi rồi chìa tay về phía Lục Chiêu Dã: "A Dã, đã lâu không gặp."
Họ quen nhau sao?
Tôi cứng đờ tại chỗ, nhìn cảnh hai người họ bắt tay nhau.
Lục Chiêu Dã quen anh trai tôi, nếu anh ta nói ra chuyện tôi b/ắt c/óc anh ta trước đó, anh tôi chắc chắn sẽ l/ột da tôi.
Làm sao đây?
Làm sao đây?
"Đã lâu không gặp."
Lục Chiêu Dã nắm lấy tay anh ấy, "Em trai cậu thú vị hơn cậu kể nhiều."
Thẩm Tư Hàn nhìn tôi một cái.
Trong cái nhìn đó thoáng hiện lên sự bất ngờ.
"Hai người quen nhau từ khi nào?"
"Tuần trước. Cậu ấy b/ắt c/óc tôi."
Cả hội trường ch*t lặng!
Ly rư/ợu của bố tôi suýt rơi xuống đất.
Tim tôi ngừng đ/ập tròn một giây.
Thẩm Tư Hàn khẽ nhướng mày, quay đầu nhìn tôi.
"Thẩm Kinh Lan."
Giọng anh ấy rất nhẹ, rất vững, giống hệt mỗi lần trước khi giáo huấn tôi trong ký ức.
"Em không định giải thích sao?"
Giọng anh trai không cao, nhưng cả sảnh tiệc dường như yên tĩnh hẳn.
Bố tôi ở bên cạnh ra sức nháy mắt, mẹ tôi không biết đã đi đến từ bao giờ, nụ cười trên mặt đã cứng đờ như tượng sáp.
Ai cũng nhìn tôi, bao gồm cả tên khốn Lục Chiêu Dã kia - anh ta cầm ly rư/ợu, đôi mắt phượng cong cong, biểu cảm viết rõ dòng chữ "Ta xem ngươi giải thích thế nào".
Tôi há miệng.
Giải thích cái gì?
Giải thích việc tuần trước tôi b/ắt c/óc một người?
Giải thích việc b/ắt c/óc xong còn nấu cho anh ta một bát mì?
Giải thích việc sau đó anh ta bám riết lấy nhà tôi không chịu đi, mặc áo ngủ của tôi, dùng nồi của tôi để ốp trứng?
"Anh, đây là hiểu lầm..."
"B/ắt c/óc là hiểu lầm?"
Thẩm Tư Hàn khẽ nhướng mày, đôi mắt sau lớp kính gọng vàng bình thản như mặt hồ ch*t, từ nhỏ tôi đã biết, anh ấy càng bình thản thì chuyện càng lớn.
"Không phải b/ắt c/óc! Chỉ là... chỉ là mời anh ấy đến nhà ngồi chơi một chút..."
"Mời bằng th/uốc mê?"
Anh trai tôi là người tốt tuân thủ pháp luật, sao đến th/uốc mê cũng biết là sao?
Tôi quay đầu lườm Lục Chiêu Dã.
Anh ta nâng ly rư/ợu về phía tôi, khóe miệng cong lên vẻ đáng đò/n không chịu nổi.
"A Dã."
Thẩm Tư Hàn quay sang anh ta: "Cậu nói đi."
Lục Chiêu Dã đặt ly rư/ợu xuống, bước đến trước mặt anh tôi.
Hai người nhìn nhau một giây, anh ta vươn tay vỗ vai anh tôi, động tác thuần thục như đã làm hàng vạn lần.
"Không có gì to t/át cả. Em trai cậu mời tôi đến nhà làm khách, cấp dưới hiểu lầm ý của cậu ấy nên làm hơi quá thôi."
Anh ta ngừng lại, nghiêng đầu nhìn tôi một cái, trong mắt phượng thoáng hiện tia trêu chọc: "Nhưng tài nấu nướng của em trai cậu không tệ. Mì nấu rất ngon."
Anh tôi im lặng.
Anh ấy nhìn Lục Chiêu Dã, rồi lại nhìn tôi, như thể đang tính toán phương trình phức tạp nào đó.
"Hai người... sống cùng nhau rồi à?"
Anh ấy đẩy kính.
"Không có!"
Tôi suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Anh ta bám lấy nhà tôi không chịu đi!"
"Ừm, tôi bám lấy nhà cậu ấy không chịu đi. Cậu ấy mềm lòng nên không đuổi tôi ra ngoài."
Lục Chiêu Dã thản nhiên gật đầu.
"Ai mềm lòng chứ? Đó là tôi..."
"Được rồi."
Thẩm Tư Hàn ngắt lời tôi, day day ấn đường.
Anh ấy im lặng vài giây rồi nhìn Lục Chiêu Dã: "Lần trước cậu nói bên Thịnh Hằng đang thiếu người đối tiếp."
Lục Chiêu Dã khẽ nhướng mày.
"Thẩm Kinh Lan dạo này rảnh rỗi."
Anh tôi nâng ly rư/ợu lên, giọng điệu bình thản như đang ký một văn bản: "Cho nó đi làm trợ lý cho cậu. Lấy công chuộc tội."
"Cái gì?"
Tôi không thể tin vào tai mình.
"Anh, anh đi/ên rồi à? Cho em đi làm trợ lý cho anh ta? Anh có biết anh ta là loại người gì không? Anh ta ở nhà em..." không mặc quần áo...