Đốc Công... Cứng Được!!!

Chương 4

20/06/2024 17:16

4.

Nửa khắc sau.

Ta và hoàng đệ trợn tròn hai đôi mắt nhỏ.

Ta nhìn vào hai cái lỗ trên tường: “Đệ có chắc là sẽ qua mắt được người ở đây không?”

Khương Độ kiễng chân lên, dùng sức nhìn vào bên trong: “Chắc chắn có thể mà! Nơi này giống như nơi hoang vắng không người vậy!”

Đây là bức tường bỏ hoang phía sau tạp viện Đông Am, đã không xây dựng nhiều năm nay rồi.

Sau khi tiến vào, tình cờ ở phía đối diện là tu thiện mới của Đông Am.

Ân Duật sống ở đây.

Quả thật rất hợp để nghe lén bên tường mà thần không biết q/uỷ không hay.

Nhưng dung thứ cho ta cự tuyệt.

Ta xua tay: “Ta sắp đói ch*t rồi, từ trên này nhảy xuống, cũng không thể chui qua cái lỗ này được.”

Sau nửa khắc.

Ta từ mi thiện mục, khuôn mặt thả lỏng nói: “Hài tử, đệ vô địch.”

Đây là nơi mà đệ gọi là hoang vu không người à?

Khương Độ treo nửa người trên tường, chột dạ nói: “Những thứ viết trong giấy đều thiển cận, muốn hiểu cặn kẽ thì phải tự mình thực hành…”

Ta: ???

Dưới ánh mắt đe dọa của ta, hắn hơi do dự nói: “Chẳng phải đệ cũng chỉ nghe các cung nữ truyền tai nhau thôi sao?”

Ta tức gi/ận đến mức ngã ngửa.

Ta nổi gi/ận: “Đây là đệ đang muốn tiêu diệt ta.”

Bức tường thật sự thông thoáng.

Nhưng khi chúng ta mỗi người một bên đi được nửa đường thì mới phát hiện phía bên kia bức tường là đầy những bức bình phong bị vứt bỏ.

Sa chất của bình phong chắc không ngăn được chó mèo nhỏ nhưng chắc có thể ngăn được người đang tiếp cận.

Ta khom người rất lâu.

Không thể tiến về phía trước mà cũng không thể lùi lại phía sau.

Ta lại lộn nhào về phía sau, định thử rút lui ra ngoài.

Hoàng đệ cật đắc viên nhuận, càng bất bình không thôi.

Đúng lúc ta đang sốt ruột thì một cái bóng đổ xuống trước mặt ta.

Ta nghĩ cũng không nghĩ đến, ta dùng khuôn mặt đỏ bừng ngẩng đầu lên nhìn rồi hung hăng hét lên: “Tráng sĩ c/ứu mạng!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6