4

Tôi vội vàng đuổi theo, vừa rẽ qua góc cua thì đ/âm sầm vào một lồng ng/ực vững chãi.

Kính mắt bị va đến mức vẹo cả sang một bên.

Tôi cúi gầm mặt, cuống cuồ/ng xin lỗi không ngớt.

Một bàn tay bất chợt chạm vào mặt tôi, nhẹ nhàng chỉnh lại gọng kính cho ngay ngắn.

Sau đó gạt phần tóc mái hơi dài của tôi sang một bên.

"Đi theo tôi làm gì?"

Tôi ngước mắt lên, đ/ập vào mắt là gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc của Tịch Giản.

Tôi vội vàng lùi một bước lớn, giữ khoảng cách nửa mét với anh ta.

Tay chân luống cuống lôi phong thư màu xanh biển ra.

Vừa ngẩng đầu lên liền thấy chân mày Tịch Giản nhíu ch/ặt, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng.

Xem ra anh ta không muốn nhìn thấy tôi thêm một giây nào nữa rồi.

Trong lòng dâng lên một nỗi chua xót mơ hồ, tôi chìa phong thư trong tay ra trước mặt anh ta:

"Cho cậu này, cậu nhận lấy đi, tớ đi ngay đây."

Tịch Giản hơi khựng lại, rồi nhận lấy phong thư.

"Tống Kỳ Niên, đây là cái gì?"

"Thư tình."

"Thư tình?" Giọng anh ta cao lên một tông.

Tôi gật đầu lia lịa, cũng chẳng biết phải nói gì thêm.

"Ừm! Cậu cứ thong thả đọc nhé, tớ đi trước đây."

Tôi vừa định quay đầu chạy trốn.

Thì cổ tay bỗng bị một lực lớn chộp lấy.

Cảm giác lành lạnh truyền đến da thịt.

"Tôi đồng ý."

Tịch Giản nói.

Tôi kinh ngạc quay đầu lại: "Cậu còn chưa thèm đọc mà đã đồng ý rồi á?"

Tịch Giản khẽ cong môi, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày trong phút chốc tan biến sạch sẽ.

"Không cần đọc, bất kể trong này viết cái gì, tôi cũng đều đồng ý."

Đám Alpha ai cũng tùy tiện thế này à?

Mà thôi kệ đi.

Đối với Tạ Tri Hứa mà nói thì đây cũng là một chuyện tốt,

Tôi phải tranh thủ đi đưa nốt hai phong thư còn lại, rồi báo tin vui này cho cậu ấy mới được.

Tôi ngơ ngác gật đầu, rụt tay lại.

"Được... được rồi, cái đó, tớ còn có chút việc, phải đi trước đây."

Nói xong, tôi quay ngoắt người chạy b/án sống b/án ch*t.

Hình như Tịch Giản có khẽ cười một tiếng, mà cũng hình như là tôi nghe nhầm.

Chạy được một đoạn xa, tôi tò mò quay đầu lại nhìn thử.

Tịch Giản đứng thẩn thờ nhìn phong thư màu xanh biển một hồi lâu, sau đó đưa lên, đặt một nụ hôn thật sâu lên đó.

Anh ta khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Tôi chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng rồi!

Alpha và Omega đều có pheromone, chỉ có họ mới ngửi thấy mùi của nhau thôi.

Chắc chắn Tịch Giản đã thông qua mùi hương lưu lại trên phong thư mà nhận ra người viết là ai rồi.

Chẳng lẽ... anh ta cũng giống như tôi, đang thầm thương tr/ộm nhớ Tạ Tri Hứa sao?

Chắc chắn là như vậy rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Xoá bỏ Omega

Chương 15
Tôi là thiếu gia thật của một gia tộc hào môn. Năm 19 tuổi, ngày đầu tiên được đón về nhà họ Minh, tôi đã gặp được crush của đời mình. Một Alpha cấp S đẹp đến mức vô lý, đeo vòng khóa cắn bằng kim loại nơi cổ. Tôi hỏi cậu em sinh đôi: “Anh ta là ai?” Minh Thu lạnh nhạt liếc tôi một cái. “Đó là Hạ Tri Tân. Không phải người anh có thể mơ tưởng đến đâu. Anh ấy là…” Tôi lập tức hiểu ra: “Vị hôn phu của thiếu gia giả?” “Dù anh được nhận lại nhà họ Minh, hôn ước giữa cậu ta và Minh Đông vẫn sẽ tiếp tục.” “Ý em là bảo tôi đừng mơ tới thứ không thuộc về mình?” Gương mặt lạnh lùng của Minh Thu khựng lại. Tôi bật cười nhạt. Bởi đám bình luận nổi trên đầu vẫn nói thế mà.
54.15 K
5 Tình cổ bị lỗi Chương 11
12 Tâm duyệt sư tôn Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân viên văn phòng A và người vợ hiền thục E

Chương 7
Tôi là một gã alpha làm công ăn lương. Độc ác, u ám và mang tư tưởng nam quyền cực đoan. Trái ngược hoàn toàn với tôi chính là người vợ beta của mình. Cậu ấy xinh đẹp, dịu dàng và hiền thục nết na. Bất cứ ai từng gặp chúng tôi đều nói rằng, nếu vợ tôi không phải là beta, tôi tuyệt đối không xứng với cậu ấy. Chính vì vậy, tôi thường xuyên lấy thân phận beta của cậu ấy ra để thao túng tâm lý: "Tốt nhất cậu đừng có mơ đến chuyện ly hôn, nhìn lại bản thân mình xem, ngoài tôi ra thì bên ngoài còn alpha nào thèm muốn cậu nữa?" Người vợ cao hơn tôi nửa cái đầu ấy chỉ ngoan ngoãn vâng lời. Thế nhưng về sau, tôi lại chủ động đề nghị ly hôn. Người vợ vốn luôn phục tùng ấy, chẳng màng đến sự phản kháng của tôi, dùng dây xích quấn chặt lấy cổ chân tôi. Cậu ấy cắn vào tuyến thể non nớt của tôi, đánh dấu kết nút. Cậu ấy nâng khuôn mặt thất thần của tôi lên đầy yêu chiều: "Chồng à, anh nhìn lại mình bây giờ xem. Ngoài em ra, bên ngoài làm gì còn con chó nào nghe lời anh hơn em nữa chứ?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
4
Kẻ khác Chương 13