Truỵ Long

Chương 3

15/05/2024 11:03

Tôi ngẩn người, bỗng dưng cảm thấy rất không hợp lý.

Bất kể là bản đồ hay dẫn đường đều hiển thị chỗ này không có thôn!

Trước khi đi vào núi chúng tôi đã từng tìm hiểu ở bên ngoài, sau đó đi vào trong thì chỉ là vùng núi thẳm núi non trập trùng, bên trong đã không còn có dân cư.

Chúng tôi chỉ đi vào núi để chụp vài tấm ảnh.

Ngôi làng này từ đâu ra vậy?

Cho dù ngôi làng nhỏ chỉ có mấy chục người thì cũng không thể nào không thấy chút gì chứ?

Hàn Thần dường như nhìn ra nghi ngờ của tôi, giải thích nói:

“Trước đây anh từng tới ngôi làng này, bởi vì thật sự quá nhỏ, đường núi lại không dễ đi, thế nên khi điều tra nhân khẩu cũng không tới đây.”

“Thế nhưng, em yên tâm, người trong núi đều rất chất phác, không sao đâu.”

Tôi còn chưa nói gì, anh ấy đã cười xách lấy túi của tôi, gọi Phương Kình và bạn gái anh ta là Vương Lộ ở phía sau.

“Bắt kịp nhé, mấy ngày nay chúng ta sẽ ở đây.”

Nhà trong làng rất rá/ch nát, nhưng rất ngăn nắp và sạch sẽ.

Chúng tôi đi trên con đường nhỏ thôn quê, không nhịn được mà nhìn xung quanh bốn phía mới mẻ.

Nhà ở nơi đây thoạt nhìn đều rất xưa cũ, không có ngói xanh lợp nhà, hoàn toàn đều là đ/á tảng đất vun đắp thành.

Nhìn trông dường như đã rất lâu đời.

Không giống như nhà được xây sau khi Trung Quốc mới thành lập.

Hàn Thần dẫn chúng tôi đi vào một cái sân, một người phụ nữ trung niên hơi m/ập vừa nhìn thấy anh ấy liền nhiệt tình kéo chúng tôi đi vào trong.

“Cháu, cháu có phải học sinh tới đây trước kia không? Dẫn theo người yêu à? Mau mau, mau vào đây.”

“Đây là thím Vương.” Hàn Thần cười nói: “Đêm nay chúng ta ngủ nhờ ở đây một đêm, ngôi làng này quá nghèo nàn, không có điện, mọi người cố chịu một chút nhé.”

“Không có điện?”

Vương Lộ nhíu mày: “Giờ đã là năm 2022 rồi, sao còn có nơi không có điện chứ? Kỳ lạ quá nhỉ?”

Thím hai lườm Hàn Thần, nhìn trông có vẻ khó chịu.

Bà ấy ngại ngùng nói: “Có đèn dầu, đêm nay em gái có thể thắp đèn.”

Phương Kình kéo Vương Lộ: “Em bớt nói mấy câu đi!”

Vương Lộ bĩu môi, không nói gì nữa.

Thím Vương đường như rất thích những người từ bên ngoài tới như chúng tôi, bận rộn pha trà cho chúng tôi.

“Trà này đều là thuần thiên nhiên đấy, sáng sớm họ lên núi hái, mọi người có thể thử xem.”

Hàn Thần cầm cốc trà lên khẽ nhấp môi một hớp.

Tôi nhìn lá trà xanh nhạt nở ra trong nước trong veo, tỏa ra một mùi hương thoang thoảng không gì sánh ngang.

“Quả là trà ngon!” Phương Kình uống một hớp rồi bất ngờ nói: “Thím Vương, thím còn trà loại này không ạ, cháu m/ua chút mang về được không?”

“Ầy, đúng rồi, sao thím không b/án trên sàn điện tử ạ, trà này chắc chắn sẽ b/án đắt lắm!”

Động tác trên tay Hàn Thần hơi ngừng lại.

“Người trong núi nào biết những thứ này, nếu như cậu thích thì để lại chút đồ thôi, cho tiền họ cũng không có chỗ tiêu đâu.”

...

Thím Vương ở một bên lẳng lặng lắng nghe chúng tôi nói chuyện, thấy chúng tôi uống hết trà lại mau chóng châm trà cho chúng tôi.

Tôi nhận ra, bà ấy đều rót cho Hàn Thần trước tiên.

Không biết có phải do tôi ảo giác hay không mà tôi cứ cảm thấy thái độ đối với Hàn Thần của thím Vương có chút quai quái.

Dường như có hơi… cung kính?

Có khi là người trong làng khách sáo với nhiệt tình mà thôi.

Tôi cười cười, thật là, ở chung với một đám viết tiểu thuyết nên đầu óc cũng cứ suy nghĩ vẩn vơ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm