Đêm hôm đó, tuyết lớn vừa tạnh, Cực Quang phủ kín bầu trời. Hệ thống sưởi ấm trong nhà vào thời đại này quả là một thứ xa xỉ phẩm.

Ba đứa trẻ đều đã về phòng riêng nghỉ ngơi. Cố Thành chặn ta ở giường sưởi, ánh mắt nóng bỏng như lửa.

"Nương tử!"

"Làm gì?"

"Các hài t.ử đều đã trưởng thành rồi..."

"Rồi sao nữa?"

"Chúng ta có nên sinh thêm cho Tiểu Nặc một muội muội không? Ta thấy dạo này thằng bé cứ lẩm bẩm muốn có một muội muội mềm mại."

"Cút đi! Đó là chàng muốn... Ưm..." Chỗ này xin lược bớt một vạn chữ, kính xin tự mình tưởng tượng.

Đây chính là câu chuyện của ta. Từ khởi đầu Địa ngục đến người thắng cuộc nhân sinh.

Kỳ thực cũng chẳng có bí quyết gì. Chẳng qua là: Bất luận trong tay cầm bộ bài nát đến đâu, chỉ cần không chịu nhận thua, thì sẽ có thể đ.á.n.h ra Quân Vương Bộc Phá (Át Chủ Bài).

Đương nhiên, có một siêu thị ngàn tỷ và một Chiến Thần phu quân cũng là điều cực kỳ quan trọng. Lời này là lời khoe khoang, chớ nên học theo.

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ tận thế mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: Gió Vẫn Thổi Trong Thế Giới Lụi Tàn

Tác giả: Lục Thập Tứ

 

Tận thế đã giáng xuống được một tuần, tôi dẫn theo đứa trẻ, mèo và ch.ó lánh vào sâu trong núi, sống những ngày bình yên thảnh thơi.

 

Ngày 1 tháng 6, tôi tỉnh dậy giữa cơn á/c mộng, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Mọi thứ quá thật - cơn đ/au khi bị xá* sống x é rá/ch da th!t, nỗi sợ khi cổ họng bị c.ắ.n đ/ứt.

 

Tôi không tin đó chỉ là một giấc mơ. Nhìn vào thông báo “Quốc tế Thiếu nhi – 1/6” trên điện thoại, tôi quyết định cược một ván.

 

Nếu đúng theo thời gian trong mơ, thì tận thế sẽ xảy ra chưa đầy một tháng nữa, khoảng ngày 25 tháng 6. Hôm đó, cơn mưa xối xả như thể là hồi chuông mở màn cho kỷ nguyên mới.

 

Hiện giờ tôi không còn ai bên cạnh, người thân duy nhất là đứa con của chị gái. Chị tôi đã mất, còn đứa nhỏ thì gần đây có mẹ kế, mà người này đối xử với nó chẳng ra gì. Thằng bé hơn ba tuổi, g/ầy nhom yếu ớt. Tôi từng vài lần định đưa bé đi, nhưng bà nội và cha nó lại cấm cản, chỉ vì đó là cháu đích tôn. Vậy mà họ cũng chẳng chăm sóc cho ra h/ồn.

 

Tôi kiểm tra lại tài khoản, có 100 ngàn tệ (khoảng 365 triệu tiền Việt) – quá ít, hoàn toàn không đủ.

 

Tôi cần nhiều tiền hơn.

 

Chợt nhớ đến chiếc vòng tay cổ là vật gia truyền của gia đình - trước đây là của chị tôi, giờ lại bị mẹ chồng chị ấy chiếm giữ.

 

Phải nghĩ cách ki/ếm tiền. Phải đưa được thằng bé đi, tìm nơi nào thật an toàn để ẩn náu.

 

Tôi liều v/ay tiền qua các app tín dụng online. Mỗi nơi không được nhiều, nhưng tôi v/ay tổng cộng hơn 20 chỗ, gom được 800 ngàn tệ (khoảng 2,9 tỷ tiền Việt).

 

Vùng đồng bằng là nơi khó trốn nhất. Muốn sống sót, chỉ có thể vào rừng núi.

 

Trong núi, hễ có nhà thì sẽ có đường, có đường thì ắt có người, mà có người thì không thể tránh khỏi xá* sống.

 

1.

 

Mấy ngày liền tôi vừa chăm con ch.ó đang b/ệnh, vừa tìm ki/ếm những căn nhà hoang thật sâu trong núi, cố gắng chọn nơi chỉ có một lối vào duy nhất.

 

Sau nhiều ngày lục tung các video của mấy blogger khám phá, cuối cùng tôi cũng tìm thấy một chỗ khả nghi - nhưng đó là video hai năm trước, tình trạng hiện tại thế nào thì phải đến tận nơi mới biết được.

 

Nghe nói, đây từng là biệt thự của một nhân vật lớn trước thời lập quốc. Sau này người đó thất thế, nơi này cũng bị bỏ hoang. Trước kia nghe bảo rất sang trọng, bên cạnh còn có một đường hầm dài thông ra sau núi, cửa bị khóa bằng cổng sắt, chỉ có một lối nhỏ để đi vào.

 

Khu vực xung quanh thôn cũng đã gần như không còn ai sinh sống, phần lớn dân trong thôn đều dọn về thành phố.

 

Chỗ này lại xa trung tâm, phía sau là núi, còn biệt thự nằm trên một mặt bằng lớn. Gần chòi nghỉ có trồng nho, cam, táo, mấy cây xươ/ng rồng mọc bừa bộn, còn có một cây cam đường và một cây tôi không nhận ra. Vùng này thuộc phía Nam, người dân phần nhiều sống bằng nghề trồng cây ăn trái, nên đúng là có rất nhiều loại cây trái.

 

Nhưng thời gian thì không còn nhiều. Dù nhìn căn biệt thự đã đổ nát khá nhiều, thì chí ít đây cũng có thể xem là một phế tích, chỉ là tôi không chắc có thể cải tạo được không.

 

May mắn là vị trí quá hẻo lánh. Tôi trả giá cao, tìm được hai đội thi công, đều là dân trong thôn, không ai hỏi han nhiều chuyện, tôi chỉ bảo muốn sửa thành homestay.

 

Tôi cố gắng khuyên họ về lại thôn cũ. Một khi tận thế bùng phát, thì cái thôn nhỏ này còn an toàn hơn thành phố lớn nhiều. Nhưng phần lớn bọn họ vì chuyện con cái học hành mới phải chuyển đi, chứ ai lại nỡ bỏ quê hương mình lớn lên từ bé?

 

Chỉ là tôi không biết nên thuyết phục họ thế nào.

 

Tiến độ thi công cực nhanh. Chỉ trong mười ngày, từ mấy căn nhà phụ đến nhà chính và cả chòi nghỉ đều gần như hoàn thiện.

 

Tôi lắp hệ thống hầm cầu bằng kính cường lực, khoan một giếng sâu cung cấp nước ngầm, dựng thêm một căn nhỏ làm nhà tắm và nhà vệ sinh, lắp bình nước nóng công suất lớn cùng với máy giặt.

 

Tôi đã đặt sẵn các tấm pin năng lượng mặt trời từ trước. Biệt thự chỉ có một tầng, tôi phủ kín toàn bộ mái nhà bằng pin mặt trời. Cũng đặt m/ua pin lưu trữ từ nơi khác, nặng hơn tôi tưởng rất nhiều, chỉ một viên nhỏ tôi cũng không nhấc nổi.

 

Thợ xây giúp tôi khiêng toàn bộ số pin vào nhà. Ngoài sân, các công nhân đang lắp hàng rào cao có gắn chông nhọn phía trên - trước đây biệt thự không có tường rào, tôi yêu cầu họ xây cao và dày, còn phải làm móng đàng hoàng.

 

Nội thất dần dần được chuyển vào. Toàn bộ công trình mất tổng cộng mười lăm ngày, tôi thuê gần tám mươi công nhân, chia ca ngày đêm luân phiên thi công. Căn nhà được gia cố rất nhiều hạng mục.

 

Tiền công cho đám thợ hết gần ba trăm ngàn. Cộng thêm tiền vật liệu, gạch ngói, pin năng lượng mặt trời, pin lưu trữ, cửa sổ và cửa ra vào chống đạn, nội thất cùng các thứ khác nữa - tôi còn bảo họ xây hai bồn hoa lớn ở sân, chỉ chừa một lối đi nhỏ ở giữa.

 

Số tiền đã tiêu hơn phân nửa, may là vật giá vùng này còn rẻ, nếu không thì chừng ấy tiền chưa chắc đủ để sửa lại cái nhà hoang.

 

Công trình chỉ còn chút việc vặt cuối cùng, tôi tranh thủ thanh toán hết tiền công cho đám thợ trước hạn. Còn sáu ngày nữa là tận thế bùng n/ổ, tôi vẫn chưa tích trữ gì, cũng chưa đón thằng bé và con ch.ó về. Tôi đặt vé máy bay chuyến tối, rồi sáng sớm hôm sau đã chầu chực trước cửa nhà họ.

 

Quả nhiên lúc mở cửa, trông thấy tôi thì gi/ật b.ắ.n cả người.

 

Tôi nói mình muốn đưa đứa nhỏ đi chơi hai hôm, mụ già kia lập tức sầm mặt lại không vui. Tôi cố tình để lộ chiếc vòng ngọc bích xanh lè trên cổ tay, thành công thu hút ánh nhìn của bà ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 Ngôi sao may mắn Chương 13
10 BỐI Chương 9
11 Tôi đã thấy em Chương 11
12 Người giúp việc Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 9
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42